Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhướng mày, khá tò mò, nhìn Chu Tắc Gia đang sợ rúm ró như chim cút, hỏi: “Ngọn lửa mà anh dùng để châm Thực Mị Ma là Hồng Liên Nghiệp Hỏa, từ đâu ra vậy?”

Chu Tắc Gia vẫn còn kinh hồn bạt vía, xoa n.g.ự.c để ổn định cảm xúc. nghe thấy câu hỏi của tôi, hắn ta lập tức phấn chấn tinh thần, khoe khoang nhìn tôi một cái, nói: “Đương nhiên là Cửu Dương Điện hạ ban tặng. Sao, cô không có sao? Xem ra tôi vẫn được sủng ái hơn một chút.”

Tôi: “…”

Mẹ kiếp, nắm đ.ấ.m cứng lại!

24.

Tôi đưa hai cô gái mất tích về sở cảnh sát, bỏ qua một loạt quá trình tìm thấy họ, và xóa bỏ ký ức về chuyến đi này khỏi tâm trí họ.

Cha mẹ hai bên thì vô cùng biết ơn, họ nắm tay tôi khóc lóc vật vã, nhất định phải mời tôi ăn cơm.

Tôi mãi mới từ chối được họ, Bạch Tư Vận khoác tay tôi ra khỏi sở cảnh sát, thì thầm với tôi, thì tình cờ gặp Cửu Dương đến đón tôi: “Tiểu Tửu.”

Khóe môi anh ta cong lên nụ cười, đưa tay về phía tôi, nhưng tôi không động đậy.

Bạch Tư Vận nhìn thấy anh ta thì lòng vui như nở hoa, không ngừng nháy mắt ra hiệu cho tôi.

Cửu Dương nhìn ra có điều mờ ám, lông mày khẽ cau lại, tôi nhớ lại chuyện đã hứa với Bạch Tư Vận, hơi ngượng ngùng gãi mũi: “Cái đó… xin lỗi nhé, Cửu Dương, đêm nay phải làm phiền anh dùng bữa tối cùng cô Bạch rồi.”

Sau đó, tôi kể cho anh ta nghe thỏa thuận ngầm giữa tôi và Bạch Tư Vận, nói xong, mặc kệ anh ta có đồng ý hay không, tôi đẩy Bạch Tư Vận vào lòng anh ta rồi chuồn thẳng.

Cửu Dương: “…” Đúng là công cụ hình người.

25.

Cửu Dương đúng hẹn ăn bữa tối dưới ánh nến với Bạch Tư Vận, chỉ là bữa ăn này không lãng mạn như cô ấy tưởng tượng.

Khi ăn, Cửu Dương hoàn toàn không có phong thái lễ nghi, suốt bữa ăn anh ta thể hiện như một người rừng vô giáo dục.

Ngoáy mũi, ợ hơi, thậm chí còn dùng bàn tay vừa sờ chân để cắt bít tết cho cô ấy.

Trong nháy mắt, hình ảnh đẹp đẽ về Cửu Dương trong Bạch Tư Vận không còn tồn tại, thậm chí cô ấy còn thấy khó chịu, ghê tởm.

Một bữa ăn khiến cô ấy suýt chút nữa nhồi m.á.u cơ tim.

Sau này khi Bạch Tư Vận kể lại cho tôi, cô ấy trợn trắng mắt gần lòi con ngươi, hối hận khôn nguôi: “Lúc đó sao tôi lại thích phải một cái thứ như vậy chứ?”

Thậm chí còn không tìm được tính từ nào để miêu tả anh ta nữa, khi nghe cô ấy kể lại, tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng được một Cửu Dương thanh tao lỗi lạc lại có thể làm ra hành vi như vậy với tâm lý thế nào.

Có thể thấy anh ta đã liều mạng đến mức nào để dập tắt lòng ái mộ của Bạch Tư Vận, dù sao, người và quỷ khác đường.

Đây là một nghiệt duyên sẽ không có kết quả, chuyện này đủ để tôi cười nhạo anh ta một thời gian dài rồi.

26.

Cục trưởng Cục Quản lý siêu nhiên nghe nói Thực Mị Ma đã bị trừ, vui mừng khôn xiết, hắn ta dẫn thuộc hạ đến cảm ơn chúng tôi.

Nhiệt tình mời chúng tôi ở lại giúp họ đối phó tên trùm xã hội đen, tôi dựa người vào ghế sofa, giọng điệu lạnh nhạt nói:

“Chuyện này không nằm trong phạm vi công việc của chúng tôi, nhưng Cục trưởng làm việc không hiệu quả, cương phúc tự dụng, đã không còn thích hợp ở vị trí này nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong nháy mắt, Cục trưởng hoàn toàn không còn chút nịnh hót nào, tức giận đến mức vỡ oà: “Cửu m, người khác gọi cô một tiếng Điện hạ là cô đã thật sự cho mình là cao cao tại thượng, ghê gớm lắm sao?

Tuy là một trong những người cạnh tranh ngôi vị Diêm Vương kế nhiệm, nhưng cô bản tính vốn ác, là hóa thân của cái ác, Địa phủ không thể nào đồng ý cho cô trở thành Diêm Vương đời tiếp theo đâu!”

Đây là vảy ngược của tôi.

Tôi tuy bản tính ác nhưng chưa bao giờ làm điều ác , cục trưởng hiện nguyên hình, nhảy nhót trên bãi mìn của tôi.

Lần này tôi thật sự muốn g.i.ế.c hắn ta rồi, lòng bàn tay từ từ vận chuyển quỷ lực, nhưng còn chưa kịp ra tay.

Cửu Dương đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi trước một bước, anh ta đột nhiên đứng dậy triệu hồi Sổ Sinh Tử, lật đến trang của Cục trưởng, dứt khoát xé rách, cục trưởng bất chợt hóa thành tro bụi bay đi.

Chu Tắc Gia chưa từng nhìn thấy dáng vẻ Cửu Dương g.i.ế.c người, đột nhiên nhìn thấy, hắn ta vốn đang ve vãn Sadako, m.ô.n.g run lên, ngã lăn xuống khỏi ghế sofa.

Đồ nhát gan!

Tôi khinh thường cười một tiếng.

Cửu Dương lạnh lùng liếc mắt nhìn thuộc hạ của Cục trưởng, nói: “Cục trưởng Cục Quản lý siêu nhiên mới sắp nhậm chức, nếu ai còn dám bất kính với Cửu m Điện hạ, thì sẽ có kết cục này.”

Giọng điệu anh ta không chút gợn sóng, nhưng cực kỳ có áp lực, như thể gõ vào lòng mỗi người.

Chu Tắc Gia đã sợ ngây người, Sadako véo tai Chu Tắc Gia, khẽ đe dọa: “Thấy chưa, Cửu Dương Điện hạ chính là đồ cuồng em gái, sau này ngoan ngoãn nghe lời đi. Nếu không thì anh cứ đi c.h.ế.t đi.”

Chu Tắc Gia: “…”

Hắn ta muốn khóc mà không ra nước mắt.

Lòng như tro nguội, hắn ta thành thật gật đầu: “Anh biết rồi.”

Sadako “hì hì” cười, nhướng mày nhìn tôi, vẻ mặt đắc ý.

—-

Ngoại truyện

Sadako vì một chiếc TV LCD 60 inch mà bắt đầu hẹn hò với Chu Tắc Gia, tôi dứt khoát để cô ấy ở lại nhân gian, làm người tiếp nhận của tôi.

Công việc của cô ấy ở nhân gian là livestream vào đêm khuya, kể chuyện trước khi ngủ cho cư dân mạng nghe.

Ngủ cùng giọng nói của Sadako, chúc bạn có một giấc mơ ngọt ngào nhé~

Cứ tưởng tôi có thể yên tâm nghỉ dưỡng rồi, ai ngờ lại nghe Cửu Dương nói, bên bờ sông Vong Xuyên không biết từ đâu bơi đến một con cá voi xanh.

Cá voi xanh.

Đây là loài sinh vật không có ở m giới.

Còn tôi, người đang ở nhân giới, điện thoại bỗng có thêm một tin nhắn lạ:

[4 giờ 20 gọi tôi dậy.]

Có người đã gửi lời mời c.h.ế.t chóc đến tôi.

-Hết-