1
Vừa chuyển đến nhà mới, tôi dọn dẹp đến nửa đêm, vừa mệt vừa đói, bèn tự mình đặt đồ ăn ngoài.
Trên ứng dụng hiển thị đơn hàng đã hoàn thành, tôi còn cố ý đợi thêm vài phút mới đứng dậy chuẩn bị đi ra lấy đồ ăn.
Đúng lúc này, điện thoại nhận được một tin nhắn, là của Lưu Cường, người hàng xóm sát vách mà tôi mới kết bạn hồi chiều.
[Người đẹp, ở một mình à? Sao nửa đêm còn đặt đồ ăn vậy?]
Tôi lườm nguýt một cái, chút tự chủ ít ỏi còn sót lại đã ngăn tôi không gửi dòng chữ “Liên quan gì đến anh?” cho hắn ta.
Dọn dẹp cả ngày, tôi mệt như một đống bột nhão, ngay cả gõ chữ cũng thấy các ngón tay rã rời, chỉ muốn ăn nhanh tắm rửa rồi đi ngủ ngay.
Ai mà cản trở tôi ăn uống ngủ nghỉ, tôi có thể nuốt sống người đó.
Tin nhắn thứ hai của hắn ta lập tức tới, là một bức ảnh: đồ ăn của tôi đang đặt trên bàn ăn nhà hắn ta.
Tôi đói đến mức mắt sáng rực lên, trơ mắt nhìn đồ ăn đã đến tận cửa nhà mà không thể ăn được, cơn giận bỗng bốc lên ngùn ngụt.
Dán chặt mắt vào điện thoại, sự bực bội trong lòng cứ sôi trào lên, tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi gõ ra một dấu “?”.
[Đói không? Anh trai mang sang cho em nhé.]
[Có ăn có uống, đảm bảo sẽ chăm sóc em thật tốt.]
Lúc đó tôi ngay lập tức nhận ra rằng mình đã gặp phải một tên biến thái.
Những lời lẽ mờ ám đầy xúc phạm, vừa biến thái lại vừa hèn nhát.
Không thể nhịn nổi dù chỉ một chút, tôi ‘píp-píp-pa-la’ gõ ra một tràng dài:
[Ngay cả việc ăn uống cũng phải dựa vào việc trộm đồ ăn, tốt nhất là anh nên đầu thai sớm đi. Đồ ăn này thưởng cho anh đấy, sau này đi ngang qua cửa nhà tôi, nhớ gọi một tiếng “chủ nhân” nhé.]
Đồ ăn đã vào nhà hắn ta, tiếp xúc với không khí trong nhà hắn ta, tôi thấy ghê tởm vô cùng, chẳng còn ăn được nữa. Thế là tôi tự tay nấu một bát mì.
Đang ăn ngon lành thì tin nhắn của hắn ta lại đến.
[Nhìn ảnh đại diện của em kìa, ăn mặc thật mát mẻ thật. Đẹp lắm, anh muốn ngắm mãi.]
[Đêm dài đằng đẵng, mở cửa ra đi, anh qua đó với em.]
2
Linlin
Tôi hiểu ngay ý hắn ta, cảm giác như nuốt phải một trăm con ruồi xanh, buồn nôn đến mức không thể ăn thêm một miếng mì nào vừa nấu xong.
Tôi không đời nào tự mình chịu đựng cái cục tức này!
Tôi quăng đũa xuống, nhìn đồng hồ, nửa đêm mười hai giờ, nhóm cư dân vẫn đang hoạt động, những cú đêm vẫn còn đang chuyện trò vu vơ.
Tôi chụp màn hình đơn đặt đồ ăn ngoài của mình, cùng với lịch sử trò chuyện với Lưu Cường, rồi gửi tất cả vào nhóm cư dân.
Tag thẳng tên hắn ta @Lưu Cường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Người hàng xóm này ơi, tôi mới chuyển đến nên còn lạ lẫm, không hiểu được lời ẩn ý của anh. Mời anh ra đây cùng mọi người nói chuyện rõ ràng.”
Nhóm cư dân im lặng vài giây, sau đó đồng loạt xuất hiện hàng loạt dấu chấm than nối tiếp nhau.
[@Lưu Cường Vãi! Ghê tởm quá!]
[@Lưu Cường Vãi! Biến thái quá!]
[@Lưu Cường Anh có cần thể diện nữa không đấy!]
[@Lưu Cường Chuyện có thể giải quyết bằng tiền, sao phải làm mấy trò mất mặt vậy?]
[@Lưu Cường Làm mất mặt đàn ông quá! Cút đi!]
Dưới sự công kích dồn dập của mọi người, Lưu Cường cuối cùng cũng xuất hiện, hắn ta gửi một tin nhắn thoại, giọng nam đầy vẻ nhớp nhúa, lười nhác nói: “Mấy người nhìn ảnh đại diện của cô ta đi, mặc phong phanh như thế, để lộ cả lưng ra cho người ta nhìn, có ý gì chứ? Đàn ông ai nhìn vào cũng hiểu mà.”
Tôi hoàn toàn cạn lời.
Ăn mặc thế nào là quyền tự do, liên quan gì đến hắn ta?
Tôi nhanh chóng đáp lại hắn ta:
[Có phải lúc chó tiến hóa đã quên rủ theo anh không?]
Mọi người cười ồ lên.
Tin nhắn thoại của Lưu Cường lại hiện ra:
[Chiều nay lúc anh kết bạn WeChat với em, em cười dâm đãng như thế, rõ ràng là ám chỉ, anh hiểu mà.]
[Người đẹp đừng tùy tiện mắng chửi người khác, sẽ ảnh hưởng đến hứng thú của đàn ông đấy.]
Mười ngón tay tôi bay lượn trên bàn phím, sợ mình gõ chậm sẽ không kịp mắng hắn ta.
[Tôi không chỉ mắng anh, tôi còn muốn khắc đoạn này lên bia mộ của anh, để nó đi cùng anh xuống địa ngục.]
Lưu Cường cười hì hì đáp lại tôi:
[Việc xuống địa ngục hay không thì nói sau, để anh đưa em lên thiên đường trước nhé.]
Thật tởm lợm và vô sỉ, tôi tức điên lên nhưng nhất thời lại chẳng làm gì được hắn ta.
Đúng lúc này, một tài khoản WeChat có ảnh đại diện “Thanh Long bên trái, Bạch Hổ bên phải” đã @Lưu Cường: [Trong vòng 1 phút, xin lỗi hàng xóm mới.]
Tôi không biết vị hàng xóm này là ai, nhưng lời nói của anh ấy rất có sức răn đe, cả nhóm trở nên im lặng.
Dường như mọi người đều đang chờ xem liệu Lưu Cường có xin lỗi hay không.
Tôi theo phản xạ nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, kim giây tích tắc, ba mươi giây, bốn mươi giây, năm mươi giây...
Lưu Cường vẫn im thin thít.