Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Cô hàng xóm tầng trên thấy tôi báo cảnh sát, đã nhắn tin riêng cho tôi, bảo tôi nên giữ khoảng cách với Lưu Cường.

Cô ấy nói, Lưu Cường đặc biệt giỏi làm những chuyện ghê tởm nhưng không để lại bằng chứng.

Chủ nhà cũ của căn hộ này, chính là vì bị hắn ta quấy rối đến mức không chịu nổi, lại không làm gì được hắn ta nên đành phải bán nhà mà đi.

Điều này ngược lại khơi gợi sự tò mò của tôi, tôi hỏi cô ấy, nhà trong khu chung cư của chúng tôi không hề rẻ, Lưu Cường ngày nào cũng ăn không ngồi rồi, sao hắn ta có thể mua được nhà ở khu này?

Cô ấy nói với tôi, bố mẹ Lưu Cường c.h.ế.t vì tai nạn xe, Lưu Cường nhận được tiền bồi thường xong thì mua nhà, số tiền còn lại thì ngồi không ăn bám đến cạn kiệt.

Nghe nói hắn ta cũng có mở livestream kiếm tiền trên mạng, nhưng không biết cụ thể là làm gì.

Chủ nhà cũ bị hắn ta bắt nạt đến mức nửa đêm thường xuyên khóc òa lên vì suy sụp.

Linlin

Những người hàng xóm đã cố gắng hết sức giúp đỡ cô ấy, nhưng vì nhà ở ngay cạnh nhà Lưu Cường, nên khó lòng phòng bị.

Nghe đến đây, tôi đã có nhận định về Lưu Cường.

Nghèo, lại biến thái.

Vấn đề không lớn, Tô Nịnh tôi chuyên trị mọi loại cứng đầu.

Tôi cứ nghĩ khi Lưu Cường biết tôi là một người phụ nữ có khả năng võ thuật siêu cao thì sẽ kiềm chế một chút.

Không ngờ, tôi đã đánh giá thấp mức độ biến thái của hắn ta.

Chẳng mấy chốc, hắn ta đã tự chui đầu vào rọ.

Chiều hôm đó tan làm, tôi rúc ở nhà lướt điện thoại, Tiểu Lan gửi một đường link livestream vào nhóm nhỏ của chúng tôi.

[Mọi người mau vào xem, hình như đây chính là kẻ bán đồ kia.]

[Hắn ta livestream trên mạng, nhìn thật cay mắt!]

Tôi nhấp vào phòng livestream, trong ống kính hiện rõ bộ đồ lót của tôi cùng một bàn tay đang giật lia lịa.

Thi thoảng, có những âm thanh kỳ lạ vang lên.

Tôi biết đó là Lưu Cường, cái bàn xuất hiện trong khung hình chính là cái bàn mà hắn ta đã dùng để chụp ảnh đồ ăn của tôi cho tôi xem đêm đó.

Hàng ngàn người đang xem trực tuyến, nhìn Lưu Cường làm chuyện bậy bạ với một bộ đồ lót của tôi.

Nhìn thấy càng ngày càng nhiều người đổ xô vào phòng livestream, Lưu Cường càng trở nên hưng phấn hơn.

Một lát sau, hắn ta dừng lại, đưa một chiếc điện thoại khác đến gần ống kính.

Bên trong hiện rõ bức ảnh chụp lưng của tôi!

“Mọi người nhìn kỹ đi, đồ lót là của cô ta! Cũng được đấy chứ nhỉ!”

“Ngay cái nhìn đầu tiên là tôi thấy có cảm giác rồi!”

“Mỗi đêm tôi đều nhớ cô ta đến mức không ngủ được!”

Tôi nhanh chóng chụp màn hình, cẩn thận quan sát bức ảnh này.

Đây là một ảnh chụp từ camera giám sát.

Chắc là Lưu Cường đã chụp lại từ camera trước cửa nhà hắn ta.

Điều này có nghĩa là, mỗi lần tôi ra vào nhà đều bị tên biến thái này theo dõi toàn bộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi có cảm giác ghê tởm như bị người khác hắt xì vào người.

Số người trong phòng livestream càng ngày càng nhiều, thậm chí có người còn tặng quà cho Lưu Cường.

Lưu Cường càng hưng phấn hơn.

“Mọi người cố gắng tặng quà đi! Quà tặng đủ 5 vạn thì tôi sẽ show hàng thật cho mọi người xem!”

Phòng livestream sôi sục, số người tặng quà cho Lưu Cường càng ngày càng nhiều!

Tôi cười. Đã muốn c.h.ế.t đến như vậy thì tôi sẽ tiễn hắn ta một đoạn.

6

Tôi kết bạn với anh chàng “Thanh Long bên trái, Bạch Hổ bên phải” trong nhóm cư dân, biết được anh ấy họ Châu, là người nhiệt tình, lại còn là thành viên ban quản trị khu dân cư. Khi chủ nhà cũ bị Lưu Cường quấy rối, anh ấy đã giúp đỡ rất nhiều.

Nói vài câu chuyện phiếm, tôi gửi đường link phòng livestream của Lưu Cường qua.

“Anh Châu, đây là phòng livestream của Lưu Cường, anh vào xem thử nhé, tôi cần anh giúp đỡ.”

Anh Châu nhấp vào xem một cái rồi thoát ra ngay, anh ấy cũng tức giận không kém.

“Cả khu chung cư này chỉ có hắn ta là vô giáo dục nhất, một con sâu làm rầu nồi canh.”

“Tiểu Tô, cô đừng sợ! Cần ban quản trị làm gì cho cô thì cô cứ nói.”

Tôi nhờ anh Châu tìm vài người hàng xóm, tốt nhất là có người biết quay phim chụp ảnh, và vài người thích tụ tập buôn chuyện trong khu, đến nhà tôi tập trung, càng nhanh càng tốt.

Anh Châu đồng ý, hứa hẹn nhân sự sẽ có mặt trong vòng mười phút.

Sau khi nhận được lời đảm bảo của anh Châu, tôi đổi ảnh đại diện tài khoản phụ của mình thành một bức ảnh của một gã thô kệch rồi vào phòng livestream của Lưu Cường.

Lưu Cường lúc này đã nói xong, đang che mặt trò chuyện với cư dân mạng, tận hưởng sự tâng bốc của mọi người.

Tôi tiện tay tặng hắn ta một món quà “Côn Bằng Vạn Dặm”, khi hiệu ứng xuất hiện đã khiến cả phòng livestream xôn xao.

Lưu Cường mắt sáng rực, hắn ta đứng bật dậy.

7

“Đại ca Top 1, chào mừng đại ca Top 1.”

Sự chú ý của mọi người đều đã thành công bị thu hút, tôi chậm rãi gõ ra một câu:

[Đủ 5 vạn chưa? Nếu chưa đủ tôi tặng thêm chút nữa.]

Ngay lập tức có một cư dân mạng tính toán tổng số tiền Lưu Cường nhận được trong suốt buổi, rồi thông báo lên màn hình công khai rằng còn thiếu một chút.

Lưu Cường xoa tay, nịnh nọt nhìn vào ống kính.

“Anh ơi, đại ca...”

Tôi vừa định trả lời hắn ta, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ, đồng thời nhận được tin nhắn WeChat của anh Châu.

“Tiểu Tô, chúng tôi đến rồi, cô mở cửa đi.”

Tôi quăng điện thoại xuống đi mở cửa, bên ngoài có mười mấy người hàng xóm đang đứng lố nhố. Người dẫn đầu có thân hình vạm vỡ, cánh tay xăm “Thanh Long bên trái, Bạch Hổ bên phải”, chắc chắn là anh Châu rồi.

Những người hàng xóm đi theo sau anh ấy, có người vác máy quay phim, có người cầm chổi lông gà, còn có mấy dì, vừa nhìn thấy tôi đã kéo tay tôi mà mắng chửi Lưu Cường đủ điều.

Tôi chợt cảm thấy ấm lòng.