Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con tiện nhân này! Đúng là thiếu đòn mà!”

Hắn ta giơ cao tay lên, xông về phía tôi.

Anh Châu chắn trước người tôi, bóp mạnh cổ tay Lưu Cường, chỉ cần dùng chút lực, Lưu Cường đã ‘ối ối’ kêu la.

“Anh Châu, là cô ta! Là lỗi của cô ta! Cô ta ngày nào cũng mặc áo hai dây đi lung tung, đồ lót thay ra lại treo ngoài ban công, ý đồ không phải rõ ràng lắm sao?”

“Cô ta độc thân, tôi cũng độc thân, hai bên cùng có tình cảm, anh Châu anh đừng xen vào chuyện bao đồng nữa.”

Tôi vẫn còn nhịn được, nhưng mấy dì thì không thể nhịn nổi dù chỉ một chút, các dì giơ cao chổi lông gà trong tay, quất tới tấp vào đầu Lưu Cường.

Tôi và anh Châu lùi sang một bên, anh Châu nhìn người hàng xóm đang cầm máy quay.

Người hàng xóm nhẹ nhàng vỗ vỗ ống kính, cười nói: “Yên tâm đi, có chừng mực, những gì không nên quay thì sẽ không quay một chút gì”

Lưu Cường lúc đầu còn cố gắng chống cự, nhưng sức chiến đấu của mấy dì thì người thường cũng không chịu nổi. Rất nhanh, hắn ta chỉ còn biết ôm đầu xin tha.

Linlin

Tôi gọi điện báo cảnh sát lần thứ hai.

8

Lần này, bằng chứng đã rõ ràng.

Có video quay tại chỗ, có video ghi màn hình livestream, tại hiện trường còn có hơn mười nhân chứng.

Lưu Cường dù có trăm phương ngàn kế chối cãi cũng không thể thoát thân.

Khi bị anh cảnh sát áp giải đi, Lưu Cường nghiến răng nghiến lợi nói với tôi:

“Con tiện nhân, đừng tưởng cô thắng rồi. Một buổi livestream ông đây kiếm được năm vạn tệ, dù có vào tù vài ngày, tôi vẫn lãi lớn.”

Tôi cười tủm tỉm đưa điện thoại đến trước mặt hắn ta.

“Để anh thất vọng rồi, tôi vừa mới khiếu nại phòng livestream của anh với bộ phận chăm sóc khách hàng chính thức, số quà tặng cho anh đã được hoàn lại rồi.”

Lưu Cường không thể tin nổi trừng lớn hai mắt: “Không thể nào! Không thể nào!”

Tôi trực tiếp đưa điện thoại đến trước mắt hắn ta: “Nhìn một cái xem nào.”

Hắn ta nhìn kỹ một cái, hoàn toàn hóa điên!

“Là cô?! Hóa ra là cô?!”

Tôi cười tủm tỉm gật đầu: “Đúng vậy, đại ca Top 1 của anh chính là tôi.”

“Người ngu thì chịu thôi! Với cái phòng livestream rác rưởi mà anh cũng dám tin có người sẽ tặng anh mấy vạn tệ tiền quà ư?”

“Vào trong đó cải tạo tốt, cố gắng làm lại cuộc đời đi.”

Lưu Cường bị anh cảnh sát áp giải, không thể cử động được.

Hắn ta không cam tâm nói lời đe dọa tôi: “Cô cẩn thận đấy! Ông đây sẽ không bị nhốt cả đời đâu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi cười tủm tỉm vẫy tay về phía hắn ta: “Vậy thì anh ở trong đó tận hưởng thêm mấy năm nữa nhé?”

Lưu Cường tức đến mức muốn chết, hắn ta ra sức muốn giằng ra khỏi tay anh cảnh sát, sau khi anh cảnh sát cảnh cáo ba lần, cuối cùng lấy cả dùi cui điện ra, hắn ta cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn.

Sau khi Lưu Cường bị áp giải đi, mấy dì vây quanh tôi, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, lo lắng Lưu Cường sau khi được thả ra sẽ đến tìm tôi trả thù.

Tôi cười với vẻ không quan tâm: “Yên tâm đi, không sao đâu, cháu còn có chiêu sau mà.”

Để bày tỏ lòng cảm ơn, tôi mời các hàng xóm đến cổng khu chung cư ăn bữa khuya, rồi mới ai về nhà nấy.

Khi về đến cửa nhà, lúc mở cửa, tôi chợt nhớ đến bức ảnh Lưu Cường đã đăng trong phòng livestream, quay đầu nhìn chiếc camera treo cao trước cửa nhà hắn ta.

Một tên cặn bã như vậy, đằng nào cũng chẳng có đóng góp gì cho xã hội, cứ ở trong đó thêm mấy năm đi.

9

Kết quả xử lý được công bố, Lưu Cường bị phạt giam hành chính 14 ngày.

Nhờ phúc của mấy dì, mấy ngày đó, dù là trong nhóm WeChat của cư dân, hay những người tụ tập buôn chuyện trong khu đều đang bàn tán về chuyện này.

Hình tượng người phụ nữ dám đấu tranh của tôi đã được xây dựng vững chắc.

Mười bốn ngày nhanh chóng trôi qua, ngày Lưu Cường được thả, từ cổng khu chung cư đã liên tục có người chỉ trỏ hắn ta.

Mặt mũi hắn ta xám xịt trở về nhà, trước cửa nhà nhìn thấy một đống trứng thối bị ném vào cửa đang bốc mùi.

Hắn ta tức đến mức chụp ảnh gửi vào nhóm cư dân, chửi rủa té tát:

“Ai đã làm cái chuyện thất đức này, ném rác vào cửa nhà tôi!”

Không ai thèm đếm xỉa đến hắn ta.

Hắn ta tức tối không chịu nổi, bèn tag tên từng dì một trong số những người có mặt ở hiện trường hôm đó.

“Mấy người! Có phải mấy người không?”

Hắn ta không biết rằng, mấy dì ấy đang ngồi trong phòng khách nhà tôi, cách hắn ta một bức tường, ai nấy đều ôm điện thoại xem kịch vui.

Các dì ấy đồng loạt tấn công, mắng chửi Lưu Cường không còn manh giáp, khiến hắn ta phải bỏ chạy thục mạng.

Chúng tôi cười hì hì, nhìn thấy Lưu Cường khổ sở dọn dẹp đống trứng thối trước cửa nhà hắn ta qua camera giám sát.

Rất tốt, để hắn ta cũng được trải nghiệm cảm giác mà chủ nhà cũ vì tin đồn bẩn thỉu do hắn ta bịa ra mà chỉ dám cúi đầu đi trong khu chung cư.

Khi Lưu Cường bị giam giữ, tôi vội vàng tìm người lắp đặt camera giám sát cho nhà mình.

Hắn ta không phải thích làm người khác ghê tởm ư?

Tôi cũng biết làm.

Cứ chờ mà xem, tôi có thể khiến hắn ta ghê tởm gấp vạn lần.