Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Khi tôi từ bệnh viện trở về, Tần Tranh đã ở nhà.

Lúc tôi mở cửa bước vào, anh ta đang ngồi trên ghế sofa, tivi bật một chương trình tạp kỹ mà anh ta không hứng thú. Trong tay anh ta cầm điện thoại, cúi đầu chắc đang trò chuyện với ai đó, khóe môi khẽ nở nụ cười.

Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại chiếu lên mặt anh ta, mang theo một vẻ dịu dàng khó hiểu.

Tôi đã quên mất mình đã bao lâu rồi không nhìn thấy nụ cười dịu dàng như thế trên gương mặt anh ta.

Tôi đứng lặng ở cửa, anh ta quá tập trung đến nỗi không nghe thấy tiếng tôi mở cửa, mãi cho đến khi tôi khẽ gọi tên anh ta: "Tần Tranh."

Anh ta thu lại nụ cười trên mặt, đột nhiên ngẩng đầu lên. Ánh mắt tôi đổ dồn vào tay anh ta.

Anh ta theo bản năng khóa màn hình điện thoại trong tay rồi úp xuống ghế sofa, có chút kinh ngạc nhìn tôi, hỏi: "Em xuất viện rồi à?"

Lúc này tôi mới thật sự bật cười, cười anh ta, và cũng cười chính mình.

Tôi ôn hòa nhìn anh ta, lạnh nhạt và thờ ơ khẽ nói: "Chúng ta nói chuyện đi."

Việc tôi và Tần Tranh chia tay có thể gọi là "hòa bình".

Chúng tôi đều là những người rất bình tĩnh, toàn bộ quá trình chia tay cũng không mất bao lâu.

Mọi người đều là người trưởng thành chín chắn, biết giữ thể diện, mọi chuyện đều bày ra trước mắt, thực ra cũng chẳng có gì đáng để nói, chỉ là ngầm hiểu mà thôi.

Sau khi tôi nói "Chúng ta chia tay đi", anh ta không hỏi vì sao, chỉ im lặng. Tôi nghĩ ngay khoảnh khắc đó, anh ta hẳn đã cảm thấy nhẹ nhõm.

Nửa lúc sau anh ta mới nói với tôi một câu xin lỗi.

Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của anh ta, chỉ rất bình tĩnh sắp xếp những chuyện sau khi chia tay.

Giọng điệu của tôi bình thản, nét mặt cũng không thể gọi là đau buồn. Vẻ mặt này của tôi khiến Tần Tranh có chút bất ngờ. Sau khi tôi đề nghị anh ta nhanh chóng dọn ra ngoài, anh ta đột nhiên cắt ngang lời tôi, hỏi: "Thập Nguyệt, em hình như không hề buồn chút nào."

Anh ta khẽ cau mày, ánh mắt rơi trên khuôn mặt tôi, chăm chú và đầy dò xét, như thể không hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đàn ông thật là sinh vật nực cười, dù anh ta không còn yêu tôi nữa, dù kết quả chia tay là điều anh ta mơ ước, nhưng khi thấy tôi thản nhiên bình tĩnh như vậy lại không cam lòng.

Có lẽ trong suy nghĩ của anh ta, tôi nên khóc lóc níu kéo, cầu xin anh ta, như vậy anh ta mới có chút đắc ý trong sự chán ghét.

Tôi ngước mắt nhìn anh ta, không có chút cảm xúc nào. Tôi không nói cho anh ta biết tôi đã đau lòng từ rất lâu rồi.

Khi anh ta không trả lời WeChat của tôi nhưng lại bình luận dưới bài đăng của Lý Khanh Khanh.

Khi anh ta xóa danh sách phát nhạc đã tạo riêng cho tôi chỉ để cùng Lý Khanh Khanh nghe những bài nhạc Hàn thịnh hành mà cô ta yêu thích.

Khi anh ta mở miệng nói với tôi – người đang giả vờ mất trí nhớ – rằng chúng tôi là bạn bè bình thường.

Trong khi anh ta ở nơi tôi không nhìn thấy, cùng Lý Khanh Khanh chìm đắm trong bầu không khí mập mờ của người trưởng thành, tôi đã đau khổ rồi.

Anh ta đối với tôi giống như khối u lành tính mọc ra trong cơ thể, nằm ở đó, chưa đến mức gây c.h.ế.t người, nhưng tôi biết, nếu cứ để mặc thì khối u này sẽ dần dần ác tính hóa, từng chút một xâm lấn sức khỏe và sinh lực của tôi.

Chẳng có gì đáng sợ, chỉ cần khi nó còn lành tính, cắt bỏ tận gốc là được.

Đau đớn chỉ là nhất thời, nhưng rốt cuộc tôi sẽ khỏe mạnh trở lại.

Trước khi Tần Tranh thu dọn đồ đạc rời đi, tôi bình tĩnh hỏi anh ta câu cuối cùng:

"Tần Tranh, anh thay lòng là vì Lý Khanh Khanh là con gái của Lý Niết, hay đơn thuần vì cô ấy chỉ là chính cô ấy?"

Anh ta đứng ở lối vào quay đầu lại, vẫn cao lớn thẳng tắp như lần đầu tôi gặp anh ta hồi đại học. Gương mặt tuấn tú so với vẻ non nớt thuở ấy đã lắng đọng lại sự trưởng thành kín đáo.

Tôi vẫn luôn nghĩ anh ta vẫn là cậu thiếu niên từng đỏ mặt đứng trước mặt tôi vụng về tỏ tình ở sân vận động. Nhưng đến lúc này tôi mới chợt nhận ra, không biết từ lúc nào, anh ta đã trở thành người trưởng thành biết cân nhắc lợi hại trong biển sâu của lợi ích.

Anh ta khựng lại một chút rồi mới nói: "Thập Nguyệt, con người thì luôn muốn vươn cao mà."

Một câu nói đó khiến tôi bật cười ngớ người, nhưng tôi kính trọng anh ta bảy phần thành thật này.

Tôi nhìn anh ta, chân thành cười rộ lên, tôi nói: "Tần Tranh, vậy tôi chúc anh chim hồng hộc bay cao vạn dặm, đạt được ước nguyện."

Ánh mắt anh ta rơi trên mặt tôi, sâu trong đáy mắt ẩn chứa nỗi tiếc nuối bâng khuâng. Nỗi tiếc nuối này so với dã tâm bừng bừng của anh ta có lẽ chẳng đáng là gì. Cuối cùng, anh ta thở dài, nói: "Thập Nguyệt, đừng hận anh."

Tôi không đáp lời anh ta.