Nửa đêm mười hai giờ, tôi nằm trên giường, không hiểu sao lại bừng tỉnh từ một cơn ác mộng.
Dạo gần đây tôi thường mơ thấy bị một đứa bé đầy vết máu trên mặt cầm kéo đuổi theo.
Mũi kéo đâm vào cơ thể, tôi ra sức che chắn bụng bầu, nhưng vẫn bị thương máu chảy khắp người, ngã gục xuống đất.
“Không sao, chắc là vì sắp đến ngày sinh nên mới quá căng thẳng.”
Tôi cố trấn an bản thân.
Cầm điện thoại lên nhìn tin nhắn, mới phát hiện dưới người mình trào ra một dòng ấm nóng, cảm giác lạ lẫm giữa hai chân khiến tôi hoảng hốt.
Bụng dưới cũng bắt đầu co thắt, may mà cơn đau vẫn chịu đựng được.
Đây là tháng cuối thai kỳ của tôi.
Bên ngoài, tuyết lớn rơi lộp bộp, cửa sổ sát đất trong suốt phản chiếu khuôn mặt tôi hơi sưng phù.
Không xa là lò sưởi điện, phát ra tiếng củi nổ tí tách y như thật.
Điều đó giúp tôi bình tĩnh lại ngay.
“Sắp làm mẹ rồi, phải vững vàng.”
Ngày chuyển dạ thực tế sớm hơn dự sinh bác sĩ báo mấy hôm.
Kiến thức học được trong thai kỳ cuối cùng cũng có dịp áp dụng, tôi thấy mừng vì mình đã không lười biếng.
Tôi đẩy chồng đang ngủ như bất tỉnh, bảo anh dậy mặc đồ.
Còn mình cố gắng ngồi dậy kiểm tra.
Quả nhiên, đúng như tôi nghĩ, đã ra máu báo.
Chồng tôi cuống cuồng như gà mất đầu, hỏi tôi đau không, có cần gọi xe cấp cứu không.
Tôi trêu anh là chắc không học hành tử tế, rồi bảo anh bỏ sẵn túi đồ sinh vào cốp xe, liên lạc với bác sĩ, sau đó lập tức đưa tôi đến bệnh viện tư đã chọn.
Anh lái xe, mặt đỏ, lí nhí nói:
“Vợ mới là người bình tĩnh, anh thật sự đã học đi học lại nhiều lần, nhưng lần đầu gặp chuyện này, vẫn không tránh khỏi luống cuống.
Anh sợ em đau, sợ em khó chịu, sợ em gặp nguy hiểm.”
Tôi nhìn đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ, ổn định tinh thần, giao lại công việc còn dang dở cho trợ lý.
Rồi gọi điện cho mẹ:
“Mẹ, con ra máu rồi, đang tới bệnh viện, mai mẹ khỏi phải qua nấu canh cho con nữa, ba mẹ chồng con đã xuất phát rồi, lát nữa sẽ có mặt ở bệnh viện, mẹ yên tâm.”
Vì em dâu và tôi mang thai gần nhau, mẹ phải chạy qua chạy lại, vừa lo cơm nước cho tôi, vừa lo giấc ngủ cho em dâu, vất vả không ít.
Mười phút sau khi cúp máy, điện thoại tôi lại reo:
“Con à, em dâu con cũng sắp sinh rồi, tình huống bất ngờ, lại đang tuyết rơi, đường khó đi, bệnh viện bên đó lại xa. Bệnh viện tư tụi con chọn tốt hơn, hay là để em trai con chở nó qua đó trước?
Chỉ là chi phí… hơi cao, con xem có thể giúp họ không?”
Nghe ra ý tứ của mẹ, tôi có chút bực.
Từ khi em trai học đại học, cứ vài bữa mẹ lại tìm tôi xin tiền giúp chúng.
Ban đầu chỉ là mấy thứ nhỏ, lấy ít trái cây, đồ ăn vặt, hay đôi giày tôi ít mang.
Sau là mấy ngàn tiền thuê nhà, rồi mẹ giả vờ khó xử nhờ tôi trả tiền đặt cọc mua Mercedes cho em trai.
Nghĩ mẹ trước giờ đối xử tốt, đồ nhỏ thì tôi bỏ qua, vàng mấy chỉ mẹ muốn là cho, máy tính xài mạng em trai cần là mua ngay.
Nhưng mấy khoản chục, trăm triệu thì tôi đều tìm cách thoái thác.
Tôi yêu gia đình, thương mẹ, lo cho em trai, nhưng không muốn biến mình thành cái ví tiền không đáy, hay kiểu “chị gái gánh em” mù quáng.
Nghĩ ngợi một hồi, tôi lại chùn lòng — sinh nở là chuyện liên quan đến mạng người.
Dù bệnh viện tư này không rẻ, riêng phòng VIP sinh thường đã năm vạn, tôi vẫn do dự.
Tiền không phải từ trên trời rơi xuống, em trai thì lười biếng, chẳng chịu làm việc, chỉ muốn dựa vào mẹ và tôi.
Điều này luôn khiến tôi chán ghét.
Nhưng tôi và em dâu đều là sản phụ, vẫn có chút thương cảm.
“Ai mà chẳng biết, sinh con như bước một chân vào cửa tử.”
Em dâu tôi vốn chăm chỉ, trái ngược hẳn với em trai, đối với tôi cũng lễ phép, luôn gọi “chị” rất ngọt.
Tôi vội xuống xe, nói ngắt quãng:
“Vậy… để Hứa Lạc dùng thẻ tín dụng trả trước đi, khi nào em ấy trả lại thì… Mẹ ơi, con tới bệnh viện rồi, không nói nữa nhé.”
“Có mẹ ở đây, con yên tâm.”
Bác sĩ vừa khám sơ bộ cho tôi xong, em dâu đã ở phòng kế bên.
Nhanh đến mức ai cũng nghi ngờ, chẳng lẽ trước khi mẹ gọi cho tôi, họ đã xuất phát rồi, nếu không sao có thể tới nhanh thế.
Mẹ sắp xếp xong cho em dâu, đẩy cửa định vào thăm tôi, thì ngay lúc đó, trước mắt tôi lại hiện ra một loạt dòng chữ trôi:
【Ha ha, xong rồi, lẽ ra em dâu sinh muộn hơn nữ chính bảy tám ngày, nhưng cô ta và mẹ nữ chính quyết định sinh cùng ngày, để tiện đổi con cho nữ chính nuôi.】
【Thật ghê tởm, biết là siêu nam, lại không nỡ bỏ cháu trai vàng, còn đổi cho con gái mình, cố tình hại người.】
【Nữ chính thật thảm, chẳng lẽ bi kịch cứ phải tàn nhẫn mới thấy sảng khoái sao?】