Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

34

Trợ lý nhỏ đã ngất xỉu, Tô Nghiệp Thành cũng đã mất ý thức, n.g.ự.c tôi đau nhói, nhưng vẫn còn có thể cử động.

Xe dừng bên cầu, bên cạnh là dòng sông, ông ta thở hổn hển.

Tài xế xe đi ngang qua cũng dừng lại chuẩn bị đến gần.

Lão Tần dùng hết sức lực bắt đầu đẩy xe, tôi cố gắng mở cửa xe, ông ta lập tức bỏ xe, đuổi theo tôi.

"Hân Hân nói, chỉ cần tao giúp con bé hoàn thành tâm nguyện này, nó sẽ gọi tao một tiếng bố."

Ông ta mặt mày đen sì, cười lạnh hung dữ: "Nhiều năm như vậy, tao nhìn con bé lớn lên. Con bé hiếu thuận với tao biết bao, con bé giới thiệu cho tao nhiều cô gái tốt như vậy, giúp tao se duyên, để tao chụp ảnh. Cuối cùng con bé cũng chịu nhận tao rồi. Chờ lão già đó c.h.ế.t bệnh, đến lúc đó tao chính là chủ nhân danh chính ngôn thuận của nhà họ Phạm. Còn thứ con hoang như mày, hôm nay tao sẽ g.i.ế.c mày."

Lắm lời ồn ào, phản diện c.h.ế.t vì lắm lời.

Tôi lùi lại một bước, phía sau là lan can đầy khe hở.

"Ông g.i.ế.c tôi, ông cũng sống không được."

"Đây. . . đây là tai nạn. Hân Hân nói, mày không biết bơi. Lần trước mày rơi vào một cái hồ nhỏ cũng suýt chút nữa bị c.h.ế.t đuối."

Tôi thật sự không biết bơi.

Nhưng sau tai nạn lần trước, Tô Nghiệp Thành đã năn nỉ ỉ ôi bảo tôi đi học bơi.

Tôi đột nhiên có chút hối hận. Lúc này, bỗng nhiên phát hiện phía sau tài xế có một người vẫn luôn theo dõi.

Nhìn kỹ, vậy mà lại là cô phóng viên nhỏ trên thảm đỏ ngày hôm đó.

Điện thoại của cô ta vẫn đang phát sóng trực tiếp, chiếc máy quay trên tay đã biến thành vũ khí.

Ngay trong nháy mắt lão Tần đưa tay về phía tôi, một tiếng "ầm" vang lên, máy quay trực tiếp đập vào người ông ta.

Sau đó lại thêm một phát.

Lão Tần hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.

Lúc ông ta mất ý thức, hắc khí trên người bắt đầu quấn quanh, tôi dùng m.á.u làm bùa, nhanh chóng khống chế linh hồn còn sót lại này.

Ác nghiệp sắp thành quỷ chưa thành.

Đây là loại cuối cùng trong năm loại quỷ, nợ con cái, nghiệt quỷ.

Trải qua biến cố này, xe cứu thương và cảnh sát giao thông cũng nhanh chóng đến hiện trường.

Tôi nhìn cô phóng viên nhỏ, mắt cô ta sáng rực nhìn tôi, giống như nhìn thấy thần tượng.

"Cảm ơn cô." Tôi nói xong liền nhanh chóng đi về phía Tô Nghiệp Thành.

Cô phóng viên nhỏ gọi tôi từ phía sau: "Chị Diệu La, em sẽ giữ bí mật cho mọi người."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

35

Phạm Tử Hân đi theo phía sau bị bắt tại trận, cho dù cô ta có ăn vạ, giở trò gì, cũng không thể nào trốn thoát sự trừng phạt của pháp luật.

Tôi không quay về nhà họ Phạm nữa.

Chứng minh thư và hộ khẩu làm ở nhà họ Phạm lần trước, thật ra là để dọn ra ngoài, một người một hộ khẩu.

Còn về việc đóng phim, mặc dù là chuyện thú vị, nhưng cũng phải xem duyên phận.

Bây giờ việc tôi muốn làm nhất, vẫn là quay về tặng quà cho Sư phụ.

Tô Nghiệp Thành đến nhà ga tiễn tôi đến đạo quán, hai tay đều xách đầy đồ, trợ lý nhỏ phía sau còn mang theo rất nhiều.

Tôi há hốc mồm có chút khó xử: "Tôi… có lẽ chắc là ăn không hết nhiều như vậy."

Anh ta đưa tay búng vào trán tôi một cái: "Vậy chúng ta đều không ăn sao?"

Giây tiếp theo tôi trợn to hai mắt.

"Các anh. . . các anh?"

"Cùng đi. Tôi đã nói rồi."

"Nhưng mà phim của anh, còn có quảng cáo. . ."

Tô Nghiệp Thành cười: "Tôi đã xin nghỉ ba tháng. Ngày hôm đó trên cầu, việc đầu tiên sau khi tôi mở mắt ra, chính là nghĩ, nếu cô rơi xuống, cô lại không biết bơi. . . Tôi sẽ không để chuyện này xảy ra lần thứ hai."

"Nhưng mà, nhưng mà. . ." Tôi vậy mà lại nói lắp.

"Cô sợ học không được sao? Tôi là một người thầy rất giỏi." Ánh mắt anh ta sáng rực.

Trợ lý nhỏ nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thật sự chỉ là dạy bơi thôi sao?"

Mặt tôi nóng bừng.

Quay về đạo quán, tôi bất ngờ nhìn thấy Sư phụ đang đứng trước cổng núi.

Uy nghiêm, trầm mặc, tiên phong đạo cốt.

Mũi tôi cay cay, chạy tới, nhào vào lòng ông.

Sư phụ ho khan một tiếng, nhỏ giọng nhắc nhở: "Áo mới làm đấy, làm gì, làm gì."

Tôi sụt sịt.

Sư phụ như lâm đại địch, đẩy tôi ra: "Đi, đi mà lau lên người chồng của con đi."

Tôi cắn môi, lau hết nước mắt lên người Sư phụ.

"Con không thèm."

-Hoàn-