Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật nực cười.
Rõ ràng chúng tôi đều đã mong chờ rất lâu rồi.
Từ Chu Dã bắt đầu quen với việc ngủ riêng giường.
Hiếm khi không tăng ca, anh ta cũng sẽ tắm rửa sớm, rồi chui vào phòng ngủ phụ.
Anh ta nghiêm túc tìm lý do: "Gần đây anh mệt quá, sợ ngáy làm em mất ngủ."
Tôi khẽ mấp máy môi, không có chút cảm xúc nào.
Chỉ là mỗi lần đi ngang qua phòng ngủ phụ, tôi đều có thể nghe thấy giọng anh ta cố ý hạ thấp khi gọi điện thoại.
Vui vẻ, thư thái.
Có lẽ còn xen lẫn chút kích thích do lén lút vụng trộm.
Ai mà biết được chứ.
Tôi dần trở nên thờ ơ.
Thậm chí mấy ngày nay, nước mắt cũng chẳng rơi được mấy giọt.
Mười năm ở bên Từ Chu Dã, giống như một cuộc chạy marathon dài đằng đẵng.
Mọi khó khăn trong quá trình đều nhớ rõ mồn một.
Giờ đến bước này.
Tôi chỉ cảm thấy, hôn nhân, hình như cũng chỉ đến thế mà thôi.
Thứ Bảy.
Từ Chu Dã tiếp tục tăng ca.
Tôi đi bệnh viện.
Không cần suy nghĩ sâu xa gì.
Đó là quyết định tôi đã đưa ra ngay sau khi phát hiện Từ Chu Dã ngoại tình.
Từ Chu Dã có lẽ cũng không ngờ tôi lại xuất hiện ở bệnh viện.
Vậy nên khi đ.â.m sầm vào nhau ở góc hành lang bệnh viện, bàn tay Từ Chu Dã đang đỡ cô gái kia đột nhiên buông ra.
Ánh mắt anh ta thoáng qua một tia hoảng loạn.
Nhưng hành động vô thức của cơ thể lại là, giấu cô gái nhỏ ra sau lưng.
Cô gái nhỏ sực tỉnh, không chịu thua kém mà hơi ngẩng đầu lên, một tay khoác lấy cánh tay anh ta, "Từ tổng, sao vậy ạ?"
Tôi chợt vỡ lẽ.
Hóa ra Từ Chu Dã lái xe không có vấn đề gì cả.
Nhân tình thì nuôi ngay trong công ty.
Bốn mắt nhìn nhau.
Giằng co mấy chục giây.
Từ Chu Dã cuối cùng cũng rút tay mình ra.
"Vợ ơi, sao em lại đến bệnh viện thế?"
"Em không khỏe ở đâu à?"
Sự quan tâm qua loa đó trở nên quá thừa thãi.
Không thể nói rõ là cảm xúc gì.
Tận mắt nhìn thấy vẫn có chút chói mắt, nhưng tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Vì vậy, tôi nở một nụ cười coi như là đẹp, bình thản chào Từ Chu Dã.
"Trùng hợp quá nhỉ, sao anh lại ở đây?"
Vừa nói, ánh mắt tôi vô tình lướt qua lại giữa Từ Chu Dã và cô gái nhỏ, cuối cùng dừng lại trên người cô gái nhỏ.
Từ trên xuống dưới, tôi đánh giá một lượt.
Trẻ trung, xinh đẹp.
Trẻ trung, trơ tráo.
Phản ứng của Từ Chu Dã có chút lắp bắp.
"Cô ấy... cô ấy hơi khó chịu, anh đưa cô ấy đi khám. Còn em, sao lại ở một mình trong bệnh viện?"
Tôi nghĩ mình vẫn nên giả vờ ngạc nhiên và tức giận một chút.
Vì vậy tôi chỉ vào cô gái nhỏ.
"Vậy, cô ấy là ai?"
Khi nâng tay lên.
Tôi mới phát hiện đầu ngón tay mình, hơi run nhẹ.
Giống như giọng nói của Từ Chu Dã.
"Là thực tập sinh mới của công ty."
"Ngày nào cũng tăng ca với anh, tăng ca đến mức kinh nguyệt không đều rồi."
Xem kìa.
Từ Chu Dã tìm được một lý do có vẻ chính đáng.
Nhưng có thực tập sinh nào lại nói chuyện kinh nguyệt không đều của mình với sếp nam đâu chứ?
Tôi lùi lại một bước, đè nén sự ác ý trong lòng, thản nhiên hùa theo Từ Chu Dã.
"Vậy thì đúng là lỗi của anh rồi."
Ở bên Từ Chu Dã bao nhiêu năm nay.
Chúng tôi thật ra rất ít cãi vã, thậm chí ít khi giận dỗi.
Thế nên anh ta không nhận ra sự cố gắng kìm nén cảm xúc của tôi, gãi đầu, cười hùa theo.
"Đúng vậy, đúng vậy."
"Vậy anh đưa cô ấy đi khám trước nhé, em một mình được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi chưa kịp nói gì.
Cô gái nhỏ đã lắc đầu, mắt rưng rưng nước.
"Chị dâu, tất cả là tại em."
"Em chưa bao giờ tự mình đến bệnh viện khám bệnh, nên mới nhờ Từ tổng đưa đi cùng."
"Em tự đi được mà."
"Từ tổng, anh cứ ở lại với chị dâu đi."
Nói là vậy.
Nhưng bàn tay kéo vạt áo Từ Chu Dã lại không buông chút nào.
Sắc mặt Từ Chu Dã trầm xuống.
Ánh mắt trách móc bất mãn của anh ta lướt qua mặt tôi, rồi lại dời đi.
Đúng vậy.
Rõ ràng tôi không hề có chút cảm xúc thừa thãi nào, sao anh ta có thể trách tôi được chứ.
"Không sao."
"Tôi không cần đi cùng đâu, chỉ là bệnh vặt thôi."
"Hai người cứ đi khám trước đi, lát nữa kẻo lỡ số."
Tôi vừa nói vừa chỉ vào màn hình điện tử hiển thị số thứ tự chờ khám ở cửa khoa Phụ sản.
Nghe tôi buông lời, sống lưng Từ Chu Dã đang thẳng tắp liền thả lỏng.
"Được."
"Vậy có chuyện gì thì gọi điện cho anh nhé."
Từ Chu Dã dặn dò tôi.
Lời dặn dò lần này, là thật lòng thật dạ.
Ở bên nhau bao nhiêu năm, tôi có thể phân biệt được.
Có lẽ vì tôi không "vô lý gây sự" với anh ta chăng.
Tôi cong môi, mỉm cười gật đầu.
Vòng qua họ, đi thẳng về phía phòng phẫu thuật.
Từ Chu Dã hoàn toàn không nhận ra.
Tôi đã rất rất lâu rồi không chủ động liên hệ với anh ta.
Điện thoại, WeChat.
Ngay cả ở nhà, cũng rất ít khi giao tiếp.
Làm xong phẫu thuật đi ra, trời đã gần tối rồi.
Từ Chu Dã gọi cho tôi mấy cuộc điện thoại.
Khi nằm theo dõi sau phẫu thuật, tôi có thấy, nhưng không muốn nghe.
Khi tôi về đến nhà, hiếm khi Từ Chu Dã cũng ở nhà.
Càng hiếm hơn là anh ta mặc tạp dề, bận rộn trong bếp.
"Sao về muộn thế?"
"Gọi điện thoại cho em mà em không nghe, lo c.h.ế.t anh rồi."
Chỉ là nói suông thôi.
Nếu thật sự lo lắng cho tôi, anh ta sẽ như trước đây, gọi một vòng cho bạn bè tôi.
Cho đến khi tìm thấy tôi.
Bác sĩ nói phải nghỉ ngơi thật tốt, và cũng phải giữ tâm trạng vui vẻ.
Tôi mím môi, qua loa vài câu.
Từ Chu Dã cũng không thực sự lắng nghe.
Anh ta vội vàng bày đồ ăn lên bàn, kéo ghế ra, ra hiệu tôi ngồi xuống.
"Anh làm món thịt luộc cay và tiết vịt tiềm mà em thích ăn nhất đấy."
"Mau nếm thử đi."
Tôi không nếm.
Đũa còn chưa chạm vào.
Không phải vì bác sĩ không cho ăn.
Mà vì tôi không thích ăn cay, từ trước đến giờ chưa bao giờ thích.
Trước đây ăn, chỉ vì Từ Chu Dã thích ăn.
"Có muốn uống bát canh trước không?"
"Chiều nay anh đặc biệt đi chợ mua sườn tươi đấy."
Từ Chu Dã nhiệt tình đến mức khiến tôi muốn bật cười.
Lần cuối cùng anh ta mặc tạp dề nấu cơm hầm canh trong ký ức của tôi, đã là trước khi chúng tôi kết hôn rồi.
Sau khi chúng tôi nói chuyện về tiền sính lễ.
Anh ta nhiệt tình làm một bàn đầy món ăn.
Trong lời nói, ngoài lời nói đều ám chỉ tôi, tiền sính lễ có thể bớt đi một chút không.
Lúc đó chúng tôi đã ở bên nhau năm năm.
Năm năm.
Anh ta nắm rõ cảm xúc của tôi một cách chính xác.
Biết tôi sẽ không để tâm, cũng biết tôi sẽ thuyết phục gia đình.
Đàn ông có tiền sẽ hóa hư.
Hàm lượng của câu nói này, lần đầu tiên ở chỗ tôi tăng lên đến một độ cao chưa từng có.
Ngày hôm đó là lần thứ hai tôi gặp cô gái nhỏ kia.