Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đã từng quan tâm cậu ta, khuyên cậu ta học hành tử tế, nhưng cậu ta có nghe đâu.
"Tiểu Cảnh, cậu đã từ bỏ tôi. Nếu cả đời tôi không phát hiện ra sự tồn tại của hệ thống thì cả đời này cậu sẽ không thèm để ý đến tôi nữa đúng không?"
Đúng vậy, con đường khám phá tri thức vừa gian nan vừa dài.Mỗi bước đi tôi đều phải đi vững vàng và nhanh chóng.
Tôi không có thời gian để chờ đợi.
Cho nên, đối với những người không cùng đường với tôi, dù có vài phần giao tình. Nhưng cũng chỉ có thể, bỏ lại.
Lương Qua đã hiểu ra, vì vậy cậu ta chất vấn tôi.
Tôi cảm thấy mình không có lỗi, cũng không mấy hiểu rõ về sự tức giận của cậu ta vào lúc này.
Nhưng khi cậu ta càng lúc càng đến gần tôi.
Tôi tính toán tốc độ và khoảng cách của cậu ta, xác định mình nên trốn theo hướng nào để cậu ta khó bắt được tôi.
Một tiếng quát lớn lại ngăn cản Lương Qua.
"Lương Qua, buông Tiểu Cảnh ra."
Yến Lễ từ chỗ tối bước ra.
Ánh nắng xuyên qua những tán lá ngô đồng đan xen, những vệt sáng tối không rõ ràng đổ xuống gương mặt trắng như tuyết của cậu ấy.
Một luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra.
Linlin
Cậu ấy không còn là Yến Lễ của trước đây nữa.
Tôi cảm nhận rất rõ điều đó.
Thật ra cậu ấy đã sớm thấy Lương Qua đưa tôi đi.
Cậu ấy cũng đã quan sát rất lâu ở bên cạnh, sau khi nhận thấy sự bài xích của tôi đối với Lương Qua, cậu ấy mới bước ra.
Nếu chúng tôi là những người bạn thân thiết ngày xưa, có lẽ tôi đã bị cậu ấy che mắt.
Nhưng bây giờ thì không.
Tôi không muốn xem cậu ấy diễn kịch, làm lỡ thời gian học của tôi.
Tôi nhảy vọt lên tăng tốc, nhanh chóng thoát khỏi chiến trường của hai người.
Lương Qua không buông tha tôi.
Tháng cuối cùng trước kỳ thi đại học, tất cả mọi người đều nỗ lực học tập.
Tôi không còn đến trường nữa, cũng sợ làm phiền người khác.
Tôi bắt đầu lui tới thư viện học.
Lương Qua đã nắm rõ lộ trình của tôi. Cậu ta ung dung đến tìm tôi.
Cậu ta không đi xe máy.
Chắc là vì trước đây tôi đã từng nói với cậu ta rằng đi xe máy có chút nguy hiểm.
Tôi không thể ngăn cản bất kỳ ai vào thư viện.
Khi tôi tính toán, cậu ta ngồi đối diện tôi giống như trước đây cậu ta từng ngồi cạnh tôi làm bài tập trong lớp vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng lại có chút khác biệt.
Cậu ta của trước đây luôn có chút nóng nảy, đi cùng một lúc là mất kiên nhẫn, giục tôi viết nhanh lên.
Nhưng cậu ta của bây giờ lại có sự điềm tĩnh hiếm thấy.
Hầu như ngày nào cậu ta cũng đến, ngồi đối diện tôi, đôi mắt đen kịt nhìn thẳng vào tôi.
Tôi không đến thư viện đó nữa.
Tôi đi đến chỗ khác, nhưng chưa đầy một ngày, cậu ta lại theo đến, cứ như con đỉa hút m.á.u bám trên chân vậy.
Sau đó cậu ta tìm được địa chỉ nhà tôi.
Dưới nhà tôi, sau lưng cậu ta là bầu trời đêm đen kịt, cậu ta cứ đứng ở đó.
Tôi không xuống lầu, cậu ta cứ đứng mãi.
Tôi bất lực, đi xuống lầu hỏi cậu ta.
"Cậu muốn gì?"
Giọng Lương Qua có chút khàn khàn: "Tôi không biết phải nói gì."
"Là nói cái hệ thống đáng c.h.ế.t kia đã khống chế trái tim tôi, hay là nói tôi đã làm tổn thương người quan trọng nhất của tôi. Tôi không có mặt mũi nào để đưa ra yêu cầu gì. Tôi chỉ muốn đứng ở đây, cứ thế nhìn cậu, ít nhất vẫn chưa coi là mất đi."
"Nhưng Tiểu Cảnh, tại sao cậu lại từ bỏ tôi?" Khóe mắt Lương Qua đỏ hoe.
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn thành thật nói: "Cũng không thể nói là từ bỏ, từ bỏ là sau khi đã chọn cậu rồi lại vứt bỏ, nhưng tôi chưa bao giờ lựa chọn cậu cả."
"Vậy còn quá khứ của chúng ta thì sao? Cậu khuyến khích tôi học, cậu bôi thuốc cho tôi, cậu ôm một chồng sách mỉm cười với tôi, tất cả những điều đó đều là giả sao? Cậu chưa từng lựa chọn tôi ư?"
Lương Qua như nghe thấy một câu chuyện cười, thậm chí cậu ta còn bật cười hai tiếng.
"Tôi đối tốt với cậu là vì lúc đó giáo viên yêu cầu, thật ra tôi rất ghét cậu."
Tôi nghĩ nói sự thật là một việc đúng đắn.
"Tôi ghét khi tôi làm bài thì cậu luôn giục giã, tôi ghét việc không ngừng khuyên cậu đừng đánh nhau mà cậu vẫn đi. Tôi ghét cậu luôn bắt nạt bạn học, kể cả tôi."
Có lẽ hơi độc địa rồi, tôi vẫn cố gắng bổ sung một chút.
"Đương nhiên, đấy là cá nhân tôi ghét cậu, tôi nghĩ các bạn học khác chắc vẫn có thiện cảm với cậu."
Dường như việc bổ sung không mấy thành công, nước mắt Lương Qua đã rơi ra.
Sự nóng nảy và đau khổ của thiếu niên hiện rõ, cậu ta nắm chặt lấy tay tôi.
Tôi ngẩng mắt lên.
Khóe mắt cậu ta đỏ đến giật mình.
"Không được ghét tôi."
"Buông tớ ra." Tôi giãy giụa.
"Cậu nói đi, cậu không ghét tôi."
Tay cậu ta siết chặt hơn.
"Tôi thích cậu mà, Tiểu Cảnh."