Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tôi chuẩn bị nhập học, Yến Lễ đã đến tìm tôi một lần.

 

Ánh mắt của cậu ấy không còn vẻ thanh cao như trước nữa, mà thêm vào chút âm u.

 

Cậu ấy nói: "Tôi định học lại một năm."

 

Tôi gật đầu.

 

Yến Lễ im lặng một lát rồi lại nói: "Tôi sẽ đến Bắc Đại tìm cậu."

 

"Được thôi."

 

Bắc Đại đâu phải trường của riêng tôi, cậu ấy muốn đi đâu thì đi chứ, tôi nghĩ thầm.

 

"Tôi sẽ thi vào khoa Vật lý như cậu để nghiên cứu cái gọi là hệ thống."

 

Câu nói này đã khuấy động lòng tôi.

 

Tôi đột nhiên ngẩng đầu.

 

"Hệ thống đã hủy hoại tôi. Rõ ràng chúng ta là thanh mai trúc mã, rõ ràng chúng ta ngang tài ngang sức, rõ ràng chúng ta cùng nhau sẽ vào Bắc Đại, tất cả đều là do hệ thống khống chế tinh thần của tôi, nó đã hủy hoại tất cả."

 

Yến Lễ nắm lấy tay tôi, giọng gần như nức nở.

 

Tôi cau mày.

 

Nếu là Lương Qua than vãn như vậy thì còn có thể tha thứ, Lương Qua vốn dĩ không thông minh như thế.

 

Nhưng Yến Lễ vốn dĩ thông minh, hệ thống có thể khống chế cùng lắm chỉ là tình yêu của cậu ấy.

 

Cậu ấy vì yêu Hạ Xán quá sâu đậm mà từ bỏ học hành, từ bỏ tình bạn. Hệ thống cũng đâu có biến cậu ấu thành kẻ ngốc.

 

Nếu tôi yêu điều gì đến sâu đậm, tôi cũng sẽ không từ bỏ việc khám phá vật lý, cũng sẽ không đi làm hại người khác.

 

Chỉ là mặt tối trong bản thân Yến Lễ bị kích hoạt mà thôi.

 

Cậu ấy đã sớm chán ghét sự dạy dỗ nghiêm khắc của bố mình.

 

Chán ghét việc tôi không ngừng đuổi kịp phía sau cậu ấy.

 

Nói là bị khống chế, thực chất chỉ là cái cớ để cậu ấy muốn có chút thời gian buông thả, sa đọa mà thôi.

 

Nếu cậu ấy không thể tự nhận ra vấn đề tâm lý của mình thì việc cậu ấy học lại cũng không phải là một lựa chọn tốt.

 

Nhưng, tôi chúc cậu ấy thành công vậy.

 

Năm thứ hai, Yến Lễ học lại vẫn không thi đậu Bắc Đại.

 

Năm thứ ba, Hạ Xán sinh một đứa bé trong nhà vệ sinh nữ, theo lời Lương Qua đang ở nước ngoài hả hê kể lại thì đứa bé này có thể là con của Yến Lễ.

 

Hạ Xán học hành không tốt, nhưng còn có chút mưu mẹo, cô ta muốn nắm giữ Yến Lễ, người duy nhất cô ta có thể nắm giữ.

 

Vì vậy cô ta hẹn gặp Yến Lễ, người lại một lần nữa trượt kỳ thi đại học.

 

Năm thứ tư, tôi bảo lưu thành công, tôi đã kể cho giáo viên nghe về bí mật của hệ thống và kết quả giám sát của mình.

 

Giáo viên đã xem xét tôi rất lâu.

 

Ba tháng sau, tôi bị bịt mắt đưa đến một phòng thí nghiệm.

 

Người ngồi trên ghế nói.

 

"Đây là một hạng mục trong dự án nghiên cứu bí mật."

 

Đã sớm có tiền bối phát hiện ra những thứ này, quốc gia cũng đã sớm bắt đầu làm nghiên cứu rồi.

 

"Bạn học Chu Cảnh, em có muốn tham gia Kế hoạch Hồng Thang không?"

 

Từ nay về sau, tôi sẽ mất đi tên tuổi của mình, bị đưa đến một căn cứ nghiên cứu hẻo lánh.

 

"Tôi đồng ý."

 

Phiên ngoại Lương Qua

 

Tôi không thể liên lạc được với Chu Cảnh nữa.

 

Trong danh sách sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của trường cũng không có tên Chu Cảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tất cả dấu vết của Chu Cảnh dường như đã biến mất trên thế giới này.

 

Cuối cùng khi nghe được tên Chu Cảnh, vậy mà lại từ miệng Hạ Xán.

 

Hạ Xán và Yến Lễ sống trong nhà thuê, Yến Lễ đã học lại hai năm nhưng năm sau thi kém hơn năm trước, cuối cùng chỉ có thể chọn một trường đại học trọng điểm khác.

 

Sau khi tốt nghiệp, vì tuổi tác mà mất đi ưu thế việc làm, cậu ấy phải bôn ba tìm việc.

 

Cậu ấy và Hạ Xán đã sống chung.

 

Tôi từng gặp Hạ Xán, cô ta mặc chiếc áo cánh dơi rẻ tiền, dắt theo một cậu bé mặt mũi đỏ ửng vì lạnh đang mặc cả trên phố.

 

Hạ Xán thấy tôi thì rất vui mừng, cô ta xoa xoa tay, trên tay đầy vết chai.

 

Linlin

Cô ta nói: "Bạn học cũ, hay là vào nhà tôi ngồi chơi một lát đi."

 

Để biết tình hình hiện tại của họ, tôi đã đi xem.

 

Căn nhà thuê không lớn, trong thành phố đất chật người đông này, hơn năm mươi mét vuông đã là cả căn nhà của họ.

 

Từ miệng Hạ Xán tôi biết được, đứa bé đã ba bốn tuổi rồi, họ vẫn chưa đăng ký kết hôn.

 

Yến Lễ trở về thấy tôi thì sắc mặt trầm xuống, giọng nói bị kìm nén.

 

"Sao cậu ta lại ở đây?"

 

Gương mặt cậu ấy vẫn thanh tú như xưa, chỉ là mặc bộ vest rẻ tiền làm khí chất của cậu ấy giảm đi không ít.

 

Tôi đứng trước mặt cậu ấy, cậu ấy bất giác cũng hơi cúi đầu.

 

Hạ Xán thấy cậu ấy về, biểu cảm càng rụt rè hơn, vội vàng lấy dép và rót nước cho cậu ấy.

 

"Chẳng phải đây là Lương Qua à?, Bây giờ Lương Qua đã là tổng giám đốc công ty rồi, ý em là chỗ cậu ấy có vị trí tốt..."

 

"Tôi không cần!"

 

Giọng Yến Lễ lạnh nhạt, một cước đá văng Hạ Xán đang ngồi xổm lấy dép cho cậu ấy.

 

"Ôi chao..." Hạ Xán ngã vật vã rồi lại vội vàng đứng dậy.

 

Trên mặt cô ta không hề có vẻ tức giận, chỉ có sự nịnh nọt.

 

Tôi không muốn xem những thứ này nữa, tôi đứng dậy nói: "Tôi đi đây."

 

"Ở lại ăn bữa cơm đi." Hạ Xán vẫn muốn giữ tôi lại, nhưng dưới ánh mắt tàn nhẫn của Yến Lễ, giọng cô ta nhỏ dần.

 

"Chu Cảnh thế nào rồi?" Yến Lễ đột nhiên hỏi tôi.

 

Thật ra tôi cũng muốn hỏi cậu ấy.

 

"Không liên lạc được nữa." Tôi thành thật trả lời.

 

"Ôi, thời này còn có người không liên lạc được sao? Biết đâu là xảy ra chuyện gì rồi." Hạ Xán chen lời, ánh mắt mang theo chút ác ý.

 

"Im miệng."

 

Yến Lễ đột nhiên tát Hạ Xán một cái.

 

Động tác thành thạo.

 

Hạ Xán rụt rè một chút, cậu bé bên cạnh thấy chuyện này đã thành quen, bắt đầu ăn kem mà bố mua về cho.

 

"Mẹ, mẹ lại chọc bố giận rồi."

 

Tôi lắc đầu, đẩy cửa rời đi.

 

Vài ngày sau, căn nhà thuê của Hạ Xán bị chủ nhà đột ngột cưỡng chế thu hồi, tất cả các cuộc phỏng vấn xin việc của Yến Lễ đều bị từ chối.

 

Thành phố này đột nhiên không còn dung nạp họ nữa.

 

Còn tất cả manh mối tôi điều tra về Chu Cảnh đều bị cắt đứt, tôi cũng nhận được một cuộc điện thoại cảnh báo.

 

Chu Cảnh đi đâu rồi?

 

Tôi sẽ không nghĩ, cũng không dám nghĩ nữa.

 

- Hết -