Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cô nương nghe thấy, một trái một phải chen tới bên cạnh ta.

 

Một người rót rượu cho ta, một người bóc nho đút cho ta.

 

“Nào, công tử, nô gia đút người uống một chén!”

 

Cô nương bưng chén rượu đút đến trước mặt ta, một bàn tay lớn từ bên cạnh vươn tới chặn nàng ta lại.

 

“Đệ ấy không uống rượu!”

 

Khí chất Khương Bạc Dã mạnh mẽ, mày lạnh mặt tuấn tú, vừa nhìn đã biết thân phận bất phàm.

 

Các cô nương không dám trái lời hắn, đành phải đi tiếp rượu người khác.

 

Lúc này, Vương Trình Chi lại ngồi gần, huých huých vai ta: “Hình như biểu ca rất quan tâm ngươi?”

 

“Phụt… Điện hạ đối với ta chỉ là kiểu quan tâm của bằng hữu thôi…”

 

Ta uống một ngụm nước còn chưa kịp nuốt, suýt chút nữa phun hết lên mặt nàng ta.

 

Vương Trình Chi thật là một kẻ lỗ mãng.

 

Không ngờ nàng ta trực tiếp quay đầu hỏi Khương Bạc Dã: “Biểu ca, có phải như vậy không?”

 

Khương Bạc Dã thở dài một tiếng: “Nhiễm Nhiễm nói phải thì là phải!”

 

Ta suýt chút nữa lại bị sặc.

 

Cái gì mà ‘Nhiễm Nhiễm nói phải thì là phải’ chứ?

 

Vương cô nương rất có thể là Vương phi tương lai của hắn mà, hắn không giải thích một chút sao?

 

“Tốt quá rồi!”

 

Thế mà Vương Trình Chi lại vỗ tay mừng rỡ.

 

Ta khó hiểu nhìn nàng ta: “Cái gì mà tốt quá rồi?”

 

Vương Trình Chi nói: “Vì biểu ca không thích ngươi, ngươi cũng không thích biểu ca, vậy thì ta có thể yên tâm mà gả cho huynh ấy rồi!”

 

Phụt!

 

Lần này thì thật sự phun ra rồi!

 

“Thật xin lỗi thật xin lỗi!”

 

Ta vội vàng lấy ra một chiếc khăn tay lau giúp nàng ta.

 

“Không sao đâu!”

 

“Biểu ca, huynh nếm thử cái này!”

 

Vương Trình Chi cầm một miếng bánh ngọt, đứng dậy vượt qua ta để đút cho Khương Bạc Dã.

 

Một người lạnh nhạt tự chủ, một người nhiệt tình như lửa, quả thực rất xứng đôi!

 

Xem ra trước đây ta đã nghĩ nhiều rồi, không cần ta tìm cô nương, tự Khương Bạc Dã đã có rồi!

 

Nghĩ đến đây, trong lòng ta bỗng nhiên có chút phiền muộn.

 

Thế là ta đứng dậy, định ra ngoài hóng gió một chút.

 

Lúc này đã là nửa đêm, qua giờ giới nghiêm, trên đường cái vô cùng vắng vẻ.

 

Ta khoanh tay đứng bên đường, tưởng tượng cảnh Khương Bạc Dã và Vương Trình Chi đang ve vãn nhau ở trên lầu lúc này, trong lòng vô cùng chua xót.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lúc này, tất cả mọi người đều từ trên lầu đi xuống.

 

Có người đã say, được gia đinh của mình đỡ lên xe ngựa rời đi trước.

 

Thẩm Thiệu Vũ cũng say khướt, hắn ta tiến tới vỗ vai ta: “Đi thôi, ngồi xe ngựa của ta về nhé?”

 

Ta vừa định đáp lời, cổ tay đã bị Khương Bạc Dã giữ chặt lại.

 

Ánh mắt hắn mang chút khẩn cầu: "Nhiễm Nhiễm, ngồi cùng ta nhé?"

 

"Chẳng phải xe của huynh đã có Vương Trình Chi cô nương muốn ngồi sao? Còn chỗ cho ta sao?" Ta chua chát hỏi.

 

"Không cần, ta chỉ là biểu muội của huynh ấy, tất nhiên là đưa phu nhân về mới là quan trọng!"

 

Một câu của Vương Trình Chi khiến ta ngoại giòn trong mềm.

 

Ta đỏ mặt lắp bắp phản bác: "Ta đường đương là một đại nam nhân, sao lại là phu nhân của huynh ấy chứ..."

 

Vương Trình Chi lại khoanh tay, dùng ánh mắt như nhìn thấu tất cả nhìn ta:

 

"Đừng giả bộ nữa, ngươi là nữ nhân, chúng ta đã biết từ lâu rồi!"

 

Ta trợn tròn mắt, lại thấy Thẩm Thiệu Vũ bên cạnh cũng tặc lưỡi, gật đầu.

 

Uổng cho ta còn tưởng mình giấu rất kỹ.

 

"Khoan đã, nếu đã các ngươi đều biết thận phận nữ nhi của ta, vì sao không nói với bệ hạ?"

 

"Nói rồi, ta nói rồi!"

 

Khương Bạc Dã tiến lên một bước.

 

"Còn nhớ ngày chúng ta đến Vọng Nguyệt Lâu ăn Phật Nhảy Tường chứ?"

 

"Chính ngày đó ta đã nói rõ với Phụ hoàng!"

 

"Ta nói nàng là nữ nhân, không phải nàng ta sẽ không cưới, bảo người đừng làm khó nàng, bởi vì sau này nàng sẽ là con dâu của người!"

 

"Ngày đó sau khi chúng ta ăn trở về, Mẫu hậu cũng tìm ta, ta cũng bày tỏ như vậy, bọn họ đã ngầm chấp thuận rồi!"

 

"Dù sao thì ta cũng đã uy h.i.ế.p bọn họ rằng nếu vẫn ngang ngược ngăn cản, cả đời này ta sẽ không cưới thê!"

 

A a a, vậy thì thật sự quá tốt rồi!

 

Ta hưng phấn lao vào vòng tay Khương Bạc Dã, ôm lấy cổ hắn rồi hôn lên khóe môi hắn.

 

"Đa tạ chàng, ta thật sự quá đỗi vui mừng!"

 

"Khụ khụ!"

 

"Trẻ nhỏ, phi lễ chớ nhìn!"

 

"Quay mặt đi!"

 

Khương Bạc Dã khẽ ho một tiếng, quay đầu của Vương Trình Chi sang một bên.

 

Sau đó, ở hướng mà Vương Trình Chi không thể thấy, hắn ôm chặt eo ta, khiến nụ hôn này thêm sâu sắc.

 

Kỳ hạn ba năm đã hết, ta thuận lợi trở về An Quốc, còn mang về mấy chục xe sính lễ.

 

Một tháng sau, đoàn rước dâu của Long Quốc đã khởi hành.

 

Đêm tân hôn, Khương Bạc Dã hôn lên khuôn mặt ta: "Nhiễm Nhiễm, ta yêu nàng, mãi không phản bội!"

 

(Toàn văn hoàn)