Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mà.

“Kinh mạch còn chưa nối lại, ngươi đừng vội luyện kiếm, đây là gánh nặng cho cơ thể ngươi đấy.” Ta ngáp một cái, thiện ý khuyên nhủ.

 

Cơ thể hắn giờ có thể đi lại bình thường, cũng chỉ dựa vào một hơi cuối cùng gắng gượng, luyện kiếm chỉ càng làm v/ết t/hương trong của hắn thêm nặng.

Thế nhưng Giang Thính Tuyết lại đặc biệt cố chấp trong chuyện này:

“Ta sẽ chú ý chừng mực, sẽ không làm phiền ngươi đâu.”

 

Đây là vấn đề có phiền hay không sao? Đây là vấn đề hắn cứ nhất quyết phải nhảy múa trên lưỡi d/ao.

Nhìn thấy một bộ kiếm pháp còn chưa luyện xong, sắc mặt Giang Thính Tuyết đã tái nhợt, chân lảo đảo suýt ngã.

Cơn buồn ngủ của ta lập tức bay biến, vội vã lao đến ôm lấy hắn.

 

“Rốt cuộc ngươi đang vội cái gì, cho dù có thích luyện kiếm đến mấy, ngươi cũng phải đợi ta nghĩ cách nối lại kinh mạch cho ngươi đã!”

Ta thề, ta tuyệt đối không có ý định m/ắng hắn. editor: bemeobosua. Cùng lắm là vì lo lắng mà giọng nói có hơi gấp gáp một chút.

 

Kết quả, Giang Thính Tuyết vậy mà bị ta m/ắng đến khóc.

Kiếm Tôn! Giang Thính Tuyết! Bị ta m/ắng đến khóc!

Ôi mẹ ơi, cảm giác đời này đã sống trọn vẹn rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

15.

 

Được rồi, thật ra cũng không hẳn là khóc.

Sau khi bị ta q/uát, Giang Thính Tuyết với đôi mắt đỏ hoe vùi vào cổ ta, giọng nói mang theo sự thất vọng và m.ô.n.g lung không thể che giấu:

“Ta không có vội. Chỉ là ngươi từng nói thích th/ân th/ể của ta, nhưng gần đây lại không đến tìm ta nữa, ta chỉ là muốn...”

 

Hắn chỉ muốn thông qua luyện kiếm để duy trì vóc dáng, để ta đừng quá nhanh chán hắn.

Ta có chút á khẩu.

Giang Thính Tuyết trong ấn tượng của ta, trước nay luôn là đóa hoa kiêu ngạo trên đỉnh núi.

Ngay cả trong những khoảnh khắc thê thảm, chật vật nhất, ngay cả khi mất đi ý chí cầu sinh, hắn cũng chưa từng cong lưng, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ kẻ tầm thường nào.

 

Ngay cả trên giường, khi bị ép làm những chuyện không quen thuộc, hắn cũng giữ vẻ e thẹn, non nớt, tự bọc mình kín kẽ.

Thế nhưng khoảnh khắc này, chiếc vỏ sò vốn luôn đóng chặt đã mở ra một khe hở vì ta, để lộ phần mềm mại bên trong chỉ mình ta có thể thấy.

 

“Ngày xưa, Kiếm tông cho ta một nơi dung thân, là vì họ coi trọng tu vi và thiên phú của ta, muốn lợi dụng ta để củng cố địa vị của mình. Ta đều biết, nhưng ta đã quen làm một thanh kiếm không có suy nghĩ.”

“Chỉ có ngươi không mưu cầu gì ở ta, nhưng ta thà ngươi có,” Hắn tựa trán vào vai ta, khẽ nói, “Tạ Vân Trừng, ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi muốn gì không?”