Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta không ngừng nghỉ c/hửi r/ủa Giang Thính Tuyết gần trăm năm.

Hắn vẫn là vị Kiếm Tôn lạnh lùng, cao cao tại thượng, không vướng bụi trần.

 

Còn biệt danh của ta "Sớm Muộn Gì Cũng Phế Giang Thính Tuyết", thì lại trở thành kẻ l/ăng m/ạ và theo đuôi Kiếm Tôn nổi tiếng khắp Tam giới.

 

Tam giới đều đồn rằng:

"Người phụ nữ đó chắc chắn yêu Kiếm Tôn sâu đậm lắm, dù sao thì h/ận càng sâu, yêu càng đậm."

Ta: "..."

 

Hỗn xược, người phụ nữ nào cơ?!

Còn về chuyện ta đi theo lăng mạ một tu sĩ Nhân tộc.

Các trưởng lão đều biết, nhưng đều ngầm lựa chọn mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

Dù sao ta cũng dùng biệt danh, sẽ không ai biết "Sớm Muộn Gì Cũng Phế Giang Thính Tuyết" chính là Ma Tôn, thể diện của Ma giới sẽ không bị tổn hại.

 

Và so với việc để ta ra ngoài chạy loạn, thì việc ru rú trong Ma cung viết vài bài hịch văn thực sự quá an toàn.

 

Họ chỉ mong ta cứ tiếp tục viết như vậy cho đến khi bước vào kỳ trưởng thành.

 

Nhưng thế sự khó lường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Ngay khi họ lơ là cảnh giác, tưởng rằng cái bia sống Giang Thính Tuyết này có thể sừng sững mãi mãi.

Thì Giang Thính Tuyết lại gặp chuyện.

 

3.

 

Ngay khi hay tin, một kẻ luôn xem thường và đối đầu với hắn như ta, đã biết ngay lập tức.

Tình hình cụ thể thì Tiên môn giấu kín lắm, chỉ biết Giang Thính Tuyết bị trọng thương, tu vi mất hết, trở thành một phế nhân còn chẳng bằng người thường.

Cùng lúc đó, khi tường sụp thì người người xô đẩy.

 

Những kẻ năm xưa ghen ghét, bị hắn trừng phạt đều nhao nhao thêm đá xuống giếng.

Vô số tội danh bị cố ý thổi phồng, tất cả đều đổ lên đầu Giang Thính Tuyết.

Ta c/âm nín nhận ra, trong đó có không ít "tội á/c" chỉ là lời bậy bạ mà ta đã viết trong hịch văn.

Rốt cuộc là kẻ nào tin vào cái chuyện "Kiếm Tôn c/ướp hồ lô của trẻ con vô tội" thế kia!

...Vậy mà tất cả đều tin.

Bọn họ nói Giang Thính Tuyết ỷ mạnh h/iếp yếu, giờ gặp nạn là do trời không dung.

 

Bọn họ nói Giang Thính Tuyết xưa kia chẳng coi ai ra gì, nay gặp quả báo, đáng đời phải chịu.

Thế là, vị thiên tài ngày xưa bị Tiên môn vắt kiệt mọi giá trị, từng sống từng phút vì tông môn, cứ thế mà trở thành chó cùng đường, chó c/hết. editor: bemeobosua. Bản mệnh kiếm của hắn bị tông môn thu hồi, pháp khí bị chia chác hết sạch.

 

Chỉ còn lại một thân tàn tạ, khoác chiếc áo choàng trắng r/ách n/át dính m/áu, bị vứt ra ngoài sơn môn chờ c/hết.

Lại bị những kẻ thù đầy á/c ý kéo đi, ném vào l/ầu x/anh chốn nhân gian để làm n/hục.

 

Những kẻ đó làm việc này công khai, chẳng hề che giấu, cứ như thể hành động của mình là thay trời hành đạo vậy.

"Hắn chẳng phải khinh thường những kẻ vô danh như chúng ta sao? Sau này hắn mới là thứ t/iện n/hân ai cũng biết!"