Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta hất tay chưởng môn Kiếm tông đang chỉ vào Giang Thính Tuyết ra, lạnh giọng nói:

“Ta nói sao? Nếu không phải Giang Thính Tuyết có kiếm cốt bẩm sinh, vừa mới lộ diện đã vang danh ba giới, Kiếm tông các ngươi sẽ cho hắn cơ hội trưởng thành sao? editor: bemeobosua. Nói hắn đã dùng tài nguyên của các ngươi, ta thấy rõ ràng là các ngươi trơ trẽn bám lấy hắn như đỉa hút m/áu thì có.”

 

“Nhân tộc các ngươi tự tay h/ủy h/oại thiên tài của mình, là Ma giới ta đưa hắn về chăm sóc tử tế. Giờ đây Giang Thính Tuyết được ta chữa lành kinh mạch, vì báo ân tình mà tự nguyện ra trận vì Ma giới ta, ngươi lại già không biết xấu hổ muốn đến tay không bắt sói sao?”

Yêu hoàng không nhịn được vỗ tay: “Hay, hay lắm.”

 

Rồi quay sang chưởng môn Kiếm tông: “Ta nói này lão già, sự thật thế nào ai cũng rõ. Ngươi cũng có tuổi rồi, tự giữ thể diện cho mình đi, dù sao lần này đứng chót cũng chẳng sao, sau này còn nhiều cơ hội đứng chót nữa mà.”

“Sự thật?”

 

Nào ngờ chưởng môn Kiếm tông đột nhiên cười lớn: “Nếu thật sự muốn nói sự thật... Giang Thính Tuyết, ngươi mới là kẻ luôn bị l/ừa d/ối.”

“Ma Tôn nói ngươi vì báo ân, nên mới ra trận vì Ma giới?”

“Vậy ngươi có muốn đoán xem, kẻ chủ mưu đã âm thầm h/ãm h/ại ngươi, bịa đặt tội danh, hại ngươi bị vạn người p/hỉ b/áng, rốt cuộc là ai không?”

 

30.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Trời mới biết hắn moi được bí mật này ở đâu ra.

Trong lòng ta ch/ửi r/ủa không ngừng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, thiếu kiên nhẫn:

“Ngươi lại nói b/ậy b/ạ gì đấy? Bản tôn thấy ngươi tuổi đã cao, đầu óc không còn minh mẫn, nhân tộc nên sớm đổi người đứng đầu mới.”

“Ta nói b/ậy b/ạ?” Chưởng môn Kiếm tông vuốt râu cười, vẻ mặt nắm chắc phần thắng, “Ngươi nghĩ lão phu không có chứng cứ sao, sớm muộn gì cũng làm phế Giang Thính Tuyết?”

Ta: “...”

Yêu hoàng: “...”

Những người đứng xem: “...”

 

Mặc dù ai cũng hiểu ý hắn, nhưng bảy chữ “sớm muộn gì cũng làm phế Giang Thính Tuyết” được nói ra một cách nghiêm túc, thật sự nghe thế nào cũng thấy kỳ quái.

Nhưng sau một thoáng im lặng đầy ngượng nghịu, vẫn có người hoàn hồn lại, buột miệng thốt lên:

“Móa?! Ma Tôn chính là người phụ nữ đó? Vậy Giang Thính Tuyết thật sự bị nàng ta làm phế rồi sao?”

Ta làm như không nghe thấy những lời bàn tán ồn ào dưới đài, vẫn đứng yên tại chỗ với vẻ mặt không cảm xúc.

Đương nhiên, ngoài mặt ta trông bình tĩnh dị thường, nhưng trong lòng đã hoảng sợ một lúc rồi.