Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta bây giờ vừa không mong manh như lúc còn niên thiếu, cũng không da dày thịt béo như Ma tộc trưởng thành thật sự.
Mà ở thời kỳ này, ta cần phải “ăn” thật nhiều, để duy trì sự phát triển với tốc độ chóng mặt của cơ thể.
Tóm lại là, ăn càng tốt, lớn càng mạnh.
Vậy nên các trưởng lão và Thương Ngọc không cho ta thời gian mà sầu não.
Sau khi bàn bạc riêng với nhau, bọn họ nhanh chóng bắt đầu “tuyển chọn” với quy mô lớn.
Ma giới chưa bao giờ thiếu trai xinh gái đẹp, nhưng bọn họ vẫn tỉ mỉ chọn ra bảy người có nhan sắc cao nhất, tu vi mạnh nhất, rồi đưa đến tẩm cung của ta.
Người đưa bảy người đó đến chính là Thương Ngọc.
Hắn biết ta bây giờ không có tâm trạng để “ăn”, thế nên thẳng thắn đưa ra cho ta hai lựa chọn:
“Một là nhận bọn họ, hai là thải bổ ta, ngài tự chọn đi.”
Lựa chọn sau vừa xuất hiện, vỏ não của ta lập tức bị vuốt thẳng, kéo giãn, đoạn giữa quên, đoạn sau cũng quên luôn. editor: bemeobosua. Nói chung, ta vô cùng kinh ngạc, buột miệng thốt ra một câu:
“Thương Ngọc, ngươi đ/iên rồi sao?!”
Cho dù có một lòng vì sự phát triển của Ma giới, hắn cũng không cần phải hy sinh đến mức này chứ.
Thương Ngọc vẻ mặt bình tĩnh đẩy gọng kính:
“Bệ hạ, xin cho phép ta nhắc nhở, chuyện nam nữ đối với Ma tộc chỉ là một thói quen s/inh l/ý cơ bản, ngài không cần phải có bất kỳ gánh nặng tâm lý dư thừa nào vì nó.”
“Hơn nữa, xét từ góc độ hiệu suất và trải nghiệm, ta đề cử ngài chọn ta.”
Thấy ta vẻ mặt kinh hãi nhìn hắn, Thương Ngọc dừng lại một chút, bổ sung:
“Đương nhiên, nếu ngài thật sự không muốn ăn cỏ gần hang, không muốn làm lộn ranh giới giữa phụ thần và nam sủng, ta cũng không ngại ngài chọn bọn họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vậy thì tốt, vậy thì tốt.
Ta cứ như bị chó đuổi, không kịp chờ đợi mà chỉ vào bảy người đang đứng xem kịch vui bên cạnh:
“Ta chọn bảy người bọn họ!”
33.
Vậy là ta cứ thế bị sắp xếp đâu vào đấy.
Cho đến ngày các nam sủng học xong kỹ năng hầu hạ người, được chính thức “đóng gói” và đưa vào điện của ta, ta vẫn còn đang suy nghĩ.
Không chắc, cứ cảm thấy mình đã bị lão cáo già gài bẫy.
Nhưng tình hình lúc này không cho phép ta suy nghĩ nhiều, vị nam sủng đứng ở phía trước nhất, đã quỳ gối tiến lên, sờ vào mép váy của ta.
Ta bị chạm vào mà rùng mình, suýt chút nữa đã đá hắn ra.
“Các ngươi hãy tự giới thiệu đi,” Ta cố gắng kiểm soát biểu cảm của mình, để tránh quá dữ tợn, “Lần đầu gặp mặt, chi bằng chúng ta chơi một trò chơi nhỏ để làm quen với nhau?”
Trò chơi nhỏ ta nói, là những trò chính thống như đ/ánh trống truyền hoa hay thi phi hoa lệnh.
Nhưng trong tình huống này, bọn họ rõ ràng đã hiểu lầm ý của ta.
Vị ở dưới chân ta thậm chí còn trực tiếp kéo một bên vai áo xuống, ánh mắt lả lướt như tơ, thổi một hơi vào ta:
“Được thôi, Bệ hạ muốn chơi ta trước sao?”
Ta: “?”
Làm cái gì vậy, ai mới là Ma tộc chứ?!
Cái sừng nhỏ ngứa quá, muốn húc bay tất cả mọi người.