Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế nhưng giờ đây, vị kiếm tôn xưa kia luôn ăn mặc sạch sẽ, giản dị, lại bị trói tay treo trong lồng vàng ở lầu hoa.
Đôi mắt m/ù lòa của hắn bị che lại bằng một dải lụa trắng, trên người tuy vẫn mặc y phục cũ, nhưng chiếc áo choàng trắng tinh xưa nay không vương bụi trần, đã sớm bị m/áu bẩn thấm ướt.
Trông hắn thảm thương và t/an n/át, mang theo một luồng t/ử khí nồng đậm. editor: bemeobosua. Giống như cầm một bông tuyết chỉ cần bất cẩn là sẽ tan chảy.
Ta đứng trước lồng im lặng hồi lâu, cố gắng bày ra vẻ đắc ý, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
Cuối cùng ta xoa xoa khuôn mặt cứng đờ của mình, giả vờ thờ ơ cất tiếng hỏi:
“Này, Giang Thính Tuyết, ngươi có muốn đi theo ta không?”
Thực ra tiền đã trả xong, hắn đã thuộc về ta, ta hoàn toàn không cần hỏi ý kiến hắn.
Nhưng không hiểu sao, ta vẫn giả vờ hỏi ra câu này.
“Đi theo ta đi, đi về Ma giới với ta... Ta miễn c/ưỡng có thể đối xử tốt với ngươi một chút.”
Giang Thính Tuyết hồi lâu không phản ứng.
Ngay khi ta tưởng hắn đã trọng thương ngất đi, đôi tay bị x/ích sắt t/rói lại khẽ động đậy.
Ta theo bản năng giơ tay che mặt mình.
Nhận ra hành động của mình thật đáng xấu hổ, ta bực bội dậm chân:
“Ngươi lại...”
Lời còn chưa nói hết, ta đã sững sờ tại chỗ.
Bởi vì Giang Thính Tuyết đang gật đầu.
Hắn nói: “Được.”
5.
Ta lén lút đưa Giang Thính Tuyết về Ma giới, giấu trong tư dinh của mình.
Còn về khoản tiền đã chi ra, ta cũng nhanh chóng nghĩ thông suốt.
Chỉ sau trăm năm, đóa hoa trên đỉnh núi từng chẳng thèm nhìn ta, giờ đã trở thành món đồ chơi ta dùng tiền mua về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bản thân việc này chính là sự trả t/hù lớn nhất đối với hắn.
Ta đường đường là Ma Tôn, bỏ chút tiền ra để trả t/hù thì có sao?
Ta làm vậy hoàn toàn không có gì sai!
Tất nhiên, sự trả t/hù của ta không thể đơn giản như thế, đây chỉ là khởi đầu thôi.
Tiếp theo, ta sẽ dạy dỗ Giang Thính Tuyết thật tốt, biến hắn thành một món đồ chơi đúng nghĩa.
Đây chính là cái giá hắn phải trả vì từng coi thường Ma Tôn này, hắc hắc hắc.
Vì thế, ta còn lục lại “Kế hoạch thuần phục đóa hoa trên đỉnh núi” đã viết trước đây.
Từ lời thoại đến hành động, từ đạo cụ đến địa điểm, ta viết dày cả một chồng.
Nhưng khi ta thật sự cầm roi da, hắc hắc cười gian bước vào phòng Giang Thính Tuyết, chuẩn bị bắt đầu kế hoạch dạy dỗ của mình.
Ta nhìn tấm chăn dưới thân hắn bị m/áu làm ướt, tiếng cười bỗng nhiên nghẹn lại.
“Ngươi... ngươi... sao lại chảy m/áu thế kia?”
Giang Thính Tuyết nằm trên giường bất động, không biết là ngủ hay không muốn để ý đến ta.
Cho đến khi ta tự tay vạch áo hắn ra, hắn mới yếu ớt giơ tay ngăn cản:
“Là v/ết th/ương cũ, vừa nãy lại nứt ra rồi.”
Ta không nghĩ ngợi nhiều, hắn ở yên trong phòng, rốt cuộc đã làm gì mà khiến v/ết th/ương rạn nứt. editor: bemeobosua. Chỉ cần ngửi thấy mùi m/áu tanh nồng, đầu óc ta đã không thể suy nghĩ nổi.
Cái gì mà làm nh/ục, roi da đều bị ta quẳng ra sau đầu, ta vội vàng lật tung tủ ra, tìm lọ t/huốc cao đã chuẩn bị sẵn ở tư dinh.
“Ngươi tự bôi thuốc được không?” Ta nhét lọ thuốc vào tay Giang Thính Tuyết: “Ta không thích thấy m/áu, ngươi bôi thu/ốc nhanh đi.”
Tất nhiên, ta làm vậy tuyệt đối không phải vì lo lắng cho hắn, chỉ đơn thuần là để không bị lỗ tiền.
Hắn mà vì cái lý do nực cười là v/ết t/hương rạn nứt mà c/hết ngay trong phòng ta, thì ta chẳng phải thành kẻ ngốc rồi sao?
Tóm lại, cứ trị lành những v/ết th/ương ngoài da đang chảy m/áu không ngừng này đã.
Nhưng không ngờ, Giang Thính Tuyết cầm lọ th/uốc, lại chẳng động đậy.
Ta: “?”