Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

5

Tôi hất nhẹ mái tóc, ánh mắt giễu cợt trêu ngươi nhìn hắn:
“Thế nào? Không thể là tôi sao?”
“Trần Hạo Vũ, tốt nhất anh nên cho tôi một lời giải thích.”

Chưa kịp để hắn mở miệng, Lưu Thiến Thiến đã lập tức chắn trước mặt hắn:
“Giải thích?
Cô là cái thá gì?
Dựa vào đâu mà bọn tôi phải giải thích với cô?”

“Cảnh sát đồng chí, chồng tôi đến rồi! Mau tuyên án đi!
Bắt con ăn trộm này với con tiểu tam này bỏ tù hết cho tôi!”

Cô ta hùng hồn nói, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt khác thường của Trần Hạo Vũ.

Tôi bước từng bước về phía hắn, tiện tay ném thẳng tờ giấy đăng ký kết hôn vào mặt hắn:
“Giải thích.”

Đôi mắt Lưu Thiến Thiến đỏ ngầu, lại định xông tới đánh tôi:
“Còn muốn giải thích gì nữa?
Cô làm tiểu tam chưa đủ nghiện sao?”

Trần Hạo Vũ phản ứng cực nhanh, lập tức kéo cô ta ra sau lưng bảo vệ.
Đôi mắt lạnh lẽo của hắn gắt gao dán chặt lên người tôi:
“Cố Uyển Ninh, ai cho cô lá gan đó?
Dám khiêu khích vợ tôi?”

Lưu Thiến Thiến hất cằm đầy đắc ý:
“Chồng, cô ta không chỉ giở trò với em, mà em gái cô ta còn muốn lấy không quần áo trong cửa hàng của chúng ta nữa đó!”

Đúng lúc này, cảnh sát cũng bước ra với bản kết quả giám định:
“Cô Cố, tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay cô là giả.”

Nghe xong, lồng ngực tôi như bị ai nện mạnh một cú, vừa đau vừa nghẹn.
Nhưng ngay sau đó lại thấy nhẹ nhõm kỳ lạ.

Trong đầu tôi thoáng hiện về cảnh ngày ấy chúng tôi đi đăng ký kết hôn.
Chỉ vì ngoại hình cùng sự dịu dàng của Trần Hạo Vũ mà tôi đã chọn ở bên anh ta.
Nhưng hai nhà vốn không môn đăng hộ đối, lại thêm cha tôi chẳng ưa anh ta, cuối cùng chúng tôi mới chọn lén lút đi đăng ký.

Khi ấy tôi còn quá ngây thơ, hắn nói gì tôi tin nấy.
Hắn bảo đi đăng ký chỉ cần một người đến là đủ, tôi liền gật đầu.
Tôi giao chứng minh thư của mình cho hắn, để hắn một mình bước vào Cục Dân Chính.

Nhìn hai cuốn sổ đỏ rực trong tay, nước mắt tôi trào ra.
Cô gái ngây thơ ngày ấy, đã tưởng rằng đó chính là tình yêu.

“Nghe rõ chưa?
Giấy đăng ký kết hôn của cô là giả!
Người thật sự là vợ của Hạo Vũ chính là tôi!”

So với vừa rồi, lúc này Lưu Thiến Thiến có chỗ dựa, khí thế càng thêm hùng hồn.

Trần Hạo Vũ bình thản quay sang cảnh sát:
“Cảnh sát đồng chí, trước khi đến đây, người yêu của tôi đã nói rõ mọi chuyện với tôi.
Về hành vi trộm cắp, tôi nhất định sẽ truy cứu đến cùng.”

Lời vừa dứt, cái tát của tôi đã vang dội trên mặt hắn.

“Trần Hạo Vũ, anh thật sự coi bản thân là số một sao?
Cửa hàng lễ phục này, khi nào thì đến lượt anh lên tiếng?”

Sắc mặt hắn thoáng hiện một tia giận dữ, rồi hắn cúi sát lại, ghé bên tai tôi, giọng trầm thấp đầy uy hiếp:

“Nếu không muốn công ty của cô bị hủy trong tay tôi,
tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn nghe lời.
Thừa nhận tội, rồi xin lỗi vợ tôi.
Như vậy, mọi chuyện vẫn còn đường lui.”