Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc đột kích của Cảnh sát Quốc tế cuối cùng kết thúc bằng một “hiểu lầm”.
Áo vest của Phó Duyên Lễ choàng trên vai Thẩm Chiêu, che đi những vết đỏ chưa phai trên xương quai xanh của cô. Anh kẹp điếu xì gà giữa các ngón tay, trong làn khói lượn lờ, ánh mắt lướt qua bảng tên trên n.g.ự.c vị sĩ quan chỉ huy đội – Trần Chí Minh, phụ trách tổ chống tội phạm xuyên quốc gia khu vực Châu Á.
“Anh Phó, đã làm phiền rồi.” Trần Chí Minh cười như không cười, “Có người tố cáo ở đây có giao dịch phi pháp.”
“Hiểu mà.” Phó Duyên Lễ nhẹ nhàng búng tàn thuốc, khóe môi hơi cong lên, “Nhưng, tôi và cô Thẩm chỉ đang bàn một vụ ‘hợp tác’.” Anh cố ý nhấn mạnh hai từ cuối, liếc mắt thấy ngón tay Thẩm Chiêu nắm chặt chiếc áo khoác.
Thẩm Chiêu nâng ly rượu vang đỏ lên, vành ly chạm môi, nụ cười không đạt đến đáy mắt: “Cảnh sát Trần, phạm vi lệnh khám xét dường như không bao gồm phòng ngủ riêng tư?” Cô lắc nhẹ ly rượu, chất lỏng đỏ sẫm phản chiếu đôi mắt lạnh lùng của cô, “Hay là, Cảnh sát Quốc tế bây giờ còn muốn lục soát cả gầm giường nữa?”
Sắc mặt Trần Chí Minh hơi thay đổi, cuối cùng vẫy tay ra hiệu rút quân.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, Thẩm Chiêu vứt phăng áo khoác, từ giữa hai chân rút ra con chip dính đầy dịch cơ thể, ném vào n.g.ự.c Phó Duyên Lễ: “’Tiền chuộc’ của anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phó Duyên Lễ cười khẽ, đầu ngón tay nhặt con chip lên, thuận thế nắm lấy cổ tay cô kéo cô lại gần: “Giấu sâu thật đấy.” Ngón cái anh xoa bóp mạch đập nơi cổ tay cô, “Tôi suýt nữa tưởng em muốn nuốt luôn.”
“Nuốt luôn?” Cô cười lạnh, đầu gối thúc vào giữa hai chân anh, “Hay là anh thử xem?”
Anh nghiêng người tránh né, lật tay đè cô vào cửa sổ sát đất, lòng bàn tay áp lên eo sau cô, từ từ di chuyển lên dọc theo xương sống: “Chip thuộc về em, kim cương xanh thuộc về tôi.” Môi anh áp vào vành tai cô, “Nhưng em phải nói cho tôi biết, tại sao nhà họ Thẩm đột nhiên lại hứng thú với tên lửa sản xuất tại Nga?”
Thẩm Chiêu nghiêng đầu, sợi tóc lướt qua sống mũi anh: “Anh Phó quan tâm đến chuyện làm ăn của ‘Diều Hâu Đen’ từ bao giờ vậy?”
Anh không trả lời, ngón tay trượt vào trong váy cô, khớp ngón tay chạm vào lối vào ẩm ướt, nóng bỏng, khẽ cười: “Ướt rồi.”
Cô đột ngột xoay người, gót giày cao gót giẫm lên mu bàn chân anh, lợi dụng lúc anh đau đớn mà rút lui: “Phó Duyên Lễ, đừng tưởng lên giường vài lần là có thể moi móc thông tin từ tôi.”
Anh nhìn chằm chằm bóng lưng cô rời đi, ánh mắt càng lúc càng sâu thẳm.
========================================