Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi mặt trời lặn nhuộm biển thành màu đỏ máu, Thẩm Chiêu lặn xuống khu vực rạn san hô sâu ba mươi mét. Bộ đồ lặn nặng nề không che giấu được hình dáng bao s.ú.n.g ở thắt lưng cô, cây s.ú.n.g b.ắ.n cá buộc bên ngoài đùi, nhẹ nhàng lắc lư theo dòng nước.
Phó Duyên Lễ tiến đến từ phía sau, những bọt khí từ thiết bị thở lướt qua gáy cô. Anh chỉ vào ánh sáng đỏ nhấp nháy trong kẽ đá – một quả b.o.m mini, đồng hồ đếm ngược hiển thị 47 phút.
Thẩm Chiêu ra hiệu bằng thủ ngữ chiến thuật riêng của ‘Mị’: “Bẫy?”
Phó Duyên Lễ lắc đầu, dùng ngón tay viết ‘quà tặng’ vào lòng bàn tay cô. Anh lật tấm che ngụy trang thành rạn đá, bên trong két sắt dưới nước là một con chip và một chiếc chìa khóa nằm im lìm.
Cô nhướng mày, ra hiệu hỏi: “Cái giá phải trả?”
Người đàn ông đột ngột giật ống thở oxy của cô, trao thiết bị thở cho cô trong một nụ hôn như nghẹt thở. Khi Thẩm Chiêu giành lại được oxy, anh đã tháo vỏ bom, để lộ kíp nổ đặc chế của nhà họ Thẩm bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngọn lửa giận bùng nổ trong lồng ngực. Thẩm Chiêu rút s.ú.n.g b.ắ.n cá ra, dí vào cổ họng Phó Duyên Lễ, nhưng anh lại thong thả rút ra một bức ảnh từ lớp trong của bộ đồ lặn – cảnh chú hai nhà họ Thẩm và Trần Chí Minh bắt tay, phía sau là kho hàng Odessa.
Oxy sắp cạn kiệt. Cả hai cùng nổi lên, ngay khi ra khỏi mặt nước, Thẩm Chiêu đã bị ấn chặt vào rạn đá. Phó Duyên Lễ giật khóa kéo bộ đồ lặn của cô, đầu nhũ hoa lộ ra trong gió biển mặn ẩm và nhanh chóng cương lên.
“Chú hai của em cấu kết với Interpol.” Anh cắn vào vai cô, răng nanh đ.â.m vào da thịt, “Dùng vũ khí của ‘Hắc Diên Vĩ’ để đổi lấy mạng lưới tình báo của ‘Ám Hà’.” Bàn tay anh luồn vào giữa hai chân cô, xé toạc phần đáy bộ đồ lặn, “Còn em…” Hai ngón tay đột ngột chọc vào đường hầm chật hẹp, “……lại giấu tôi dọn dẹp nội bộ?”
Thẩm Chiêu ngửa đầu thở dốc, sóng biển vỗ vào hông và m.ô.n.g đang treo lơ lửng của cô: “Anh… ừm… chẳng phải cũng giấu tôi… à… tiếp xúc với người Nga sao…” Cô đột nhiên kẹp chặt ngón tay anh, dòng nước tuôn trào b.ắ.n tung tóe trên rạn đá.
Phó Duyên Lễ rút ngón tay ướt đẫm ra, l.i.ế.m trước mặt cô: “Đó là mồi nhử cho chú hai của em.” Anh cởi quần lặn của mình, vật nam tính thô dài bật ra, quy đầu chạm vào lối vào vẫn đang co giật của cô, “Bây giờ…” Anh đột ngột thúc hông xuống, “……chúng ta nên nói chuyện về mật mã ngân hàng Thụy Sĩ rồi.”
========================================