Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi đấu giá riêng của Lý Chính Huân được tổ chức trên du thuyền ở cảng Victoria. Thẩm Chiêu khoác lên mình chiếc váy đuôi cá màu bạc, thiết kế khoét rỗng sau lưng để lộ hình xăm rắn của tổ chức "Mị" – bình thường hình xăm này được che giấu dưới lớp mỹ phẩm đặc biệt, tối nay cô cố ý để nó lộ ra.

"Mục tiêu ở phòng VIP." Giọng Phó Duyên Lễ truyền đến từ tai nghe, anh đóng vai nhân viên phục vụ, đi lại giữa các vị khách, khẩu s.ú.n.g lục cầm tay dưới khay đã lên đạn, "Mười hai vệ sĩ, bốn điểm b.ắ.n tỉa."

Thẩm Chiêu nâng ly champagne, mượn phản chiếu từ thành ly để quan sát tay b.ắ.n tỉa sau cột hành lang tầng hai. Son môi cô đánh hôm nay chứa chất độc ricin, chỉ cần Lý Chính Huân dám hôn tay cô, hai mươi bốn giờ sau sẽ tim ngừng đập mà chết.

"Đừng dùng độc." Phó Duyên Lễ đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô, giả vờ đưa khăn lau khi thì thầm, "Khám nghiệm tử thi sẽ phát hiện chất độc thần kinh còn sót lại." Ngón tay anh cố ý vô ý lướt qua hình xăm sau lưng cô, "Chuyển sang kế hoạch B."

Thẩm Chiêu nhướng mày. Kế hoạch B nghĩa là cô phải công khai quyến rũ Lý Chính Huân vào nhà vệ sinh, để Phó Duyên Lễ nhân cơ hội hack vào điện thoại của ông ta. Cô lau đi son môi, đầu lưỡi để lại thuốc mê không màu không mùi trên vành ly. Loại thuốc này có thể khiến người ta hôn mê mười phút, vừa đủ để cô sao chép thông tin mống mắt của ông ta.

"Thẩm tiểu thư?" Lý Chính Huân quả nhiên chủ động bước đến, ghim cài ve áo vest là huy hiệu đại bàng của Interpol, "Đã nghe danh về thành tích của tài chính Thẩm thị từ lâu."

Thẩm Chiêu giả vờ không chịu nổi men rượu tựa vào vai ông ta, cảm nhận được hình dạng điện thoại trong túi áo vest bên trong của ông lão. "Xử trưởng Lý thật có trí nhớ tốt." Cô để hơi thở trở nên dồn dập, đầu n.g.ự.c cố ý vô ý lướt qua cánh tay ông ta, "Cha tôi thường nhắc đến ngài... trong quyết sách anh minh... của Chiến dịch Hắc Triều."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cơ bắp Lý Chính Huân lập tức cứng đờ. Thẩm Chiêu biết mình đã đánh cược đúng – lão hồ ly này quả nhiên đã tham gia vào vụ án diệt môn năm đó. Khi ông ta đỡ cô đi về phía nhà vệ sinh, bóng dáng Phó Duyên Lễ lướt qua trong đám đông.

Sau gương nhà vệ sinh VIP có giấu máy quét mống mắt. Thẩm Chiêu khóa trái cửa liền thay đổi sắc mặt, một nhát c.h.é.m bằng cạnh tay vào động mạch cảnh của Lý Chính Huân. Khi ông ta ngã xuống, cô nhanh chóng dùng điện thoại của ông ta chụp mắt mình – dữ liệu mống mắt của Lý Chính Huân đã được lưu trữ trong cơ sở dữ liệu của tổ chức "Mị", cô đang đeo kính áp tròng đặc chế.

"Thành công." Cô nói vào tai nghe, đồng thời vạch mí mắt Lý Chính Huân ra, quét trước gương. Điện thoại tự động chuyển đến thư mục mã hóa, bên trong là video có chú thích "Hậu quả Hắc Triều".

Giọng Phó Duyên Lễ đột nhiên trở nên căng thẳng: "Có người đang tới, ba người có vũ trang."

Thẩm Chiêu nhanh chóng tải video lên đám mây, nhưng vào giây cuối cùng lại nghe thấy tiếng cạy cửa. Cô nấp ra sau cửa, rút con d.a.o từ dây đeo trên đùi. Khoảnh khắc cửa mở, cô ngửi thấy mùi nước hoa cologne quen thuộc của Phó Duyên Lễ lẫn với mùi m.á.u tanh.

"Đi!" Phó Duyên Lễ túm lấy cổ tay cô, áo sơ mi trắng dính vết máu. Khi họ lao về phía lối thoát hiểm, phía sau vang lên tiếng "pốp pốp" của s.ú.n.g lục giảm thanh. Viên đạn sượt qua búi tóc của Thẩm Chiêu, làm vỡ tháp ly champagne ở cuối hành lang.

Phó Duyên Lễ đột nhiên xoay người ôm lấy eo cô, kéo cô nhảy từ cửa sổ tàu xuống biển. Khoảnh khắc nước biển lạnh buốt nhấn chìm đỉnh đầu, Thẩm Chiêu nhìn thấy ánh lửa bùng lên trên boong du thuyền – Phó Duyên Lễ đã đặt b.o.m hẹn giờ trong phòng máy từ trước.

========================================