Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng thở dốc trong nhà kho vẫn chưa lắng xuống, đầu ngón tay Thẩm Chiêu vẫn còn bóp chặt cổ họng Phó Duyên Lễ, trong khi anh lại cười khẽ, mặc cho cô dùng sức, như thể đang tận hưởng khoái cảm cận kề cái c.h.ế.t ngạt.

“Anh đã tráo ống tiêm.” Cô lạnh lùng nói, đầu ngón tay cô có thể cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ và đầy sức sống của mạch anh.

Khóe môi Phó Duyên Lễ cong lên, bàn tay anh trượt dọc theo đường eo trần trụi của cô, dừng lại ở đùi non vẫn còn hơi run rẩy của cô. “Tôi chỉ là để phòng ngừa thôi.” Giọng anh khàn khàn, ngón cái anh ác ý ấn vào lối vào ẩm ướt của cô, “Không ngờ hiệu quả lại tốt đến vậy.”

Thẩm Chiêu đột nhiên siết chặt ngón tay, móng tay cô cắm sâu vào da anh, nhưng Phó Duyên Lễ lại không hề cau mày, ngược lại còn ưỡn hông thúc nhẹ cô, khiến cô cảm nhận được dục vọng của mình lại bắt đầu trỗi dậy.

“Hạ lưu.” Cô buông tay, lật người xuống khỏi anh, nhặt chiếc quần da bị xé rách trên sàn, cau mày nhìn lướt qua, dứt khoát chỉ khoác tạm chiếc áo sơ mi Phó Duyên Lễ vứt ở bên cạnh. Gấu áo rộng rãi vừa đủ che đi đùi cô, nhưng không thể che giấu những vết đỏ ám muội trên cơ thể.

Phó Duyên Lễ lười biếng chống tay ngồi dậy, quần dài màu đen tùy ý vắt ngang hông, trên cơ bụng vẫn còn vương những vết m.á.u do cô cào cấu. anh nhìn chằm chằm vào đôi chân dài lộ ra dưới áo sơ mi của cô, ánh mắt thâm trầm. “Người mua ‘Pandora’ là ai?” Thẩm Chiêu quay lưng về phía anh chỉnh trang quần áo, ngữ điệu đã trở lại bình tĩnh.

“Ngân Hiểu.” Phó Duyên Lễ đứng dậy, nhặt tấm thẻ chip trên sàn, đầu ngón tay vuốt ve mép thẻ. “Bọn chúng muốn dùng khí độc thần kinh khống chế vài chính khách chủ chốt ở Châu u, để giao dịch chợ đen ‘thuận lợi’ hơn.”

Thẩm Chiêu cười lạnh: “Ngu xuẩn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Phó Duyên Lễ đi đến gần cô, ngón tay anh quấn lấy một lọn tóc rũ xuống của cô, khẽ nói: “Nhưng bọn chúng biết thân phận của chúng ta.”

Không khí lập tức ngưng đọng.

Thẩm Chiêu chậm rãi quay đầu, bốn mắt nhìn nhau. “Không thể nào.” Giọng cô rất khẽ, nhưng lại mang theo sát khí.

Ánh mắt Phó Duyên Lễ cũng lạnh lẽo. “Tên ‘Giáo sư’ chỉ là bình phong, người mua thật sự là nhắm vào chúng ta.” anh buông lọn tóc cô ra, đầu ngón tay trượt xuống gáy cô, khẽ ấn, nơi đó có một thiết bị theo dõi cực nhỏ. “Bọn chúng đã gắn cái này lên người chúng ta.”

Đồng tử Thẩm Chiêu hơi co lại, mạnh mẽ giật phăng thiết bị theo dõi xuống, bóp nát trong lòng bàn tay. “Ai?”

Phó Duyên Lễ không trả lời, chỉ rút từ túi ra một huy hiệu màu bạc, trên đó khắc một con đại bàng tung cánh – đó là biểu tượng của Đội Đặc nhiệm Cảnh sát Quốc tế.

“…Nội gián?” Thẩm Chiêu nheo mắt.

Phó Duyên Lễ cười lạnh: “Hoặc, có kẻ muốn mượn tay bọn chúng để loại bỏ chúng ta.”

========================================