Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Chiêu tỉnh dậy thì Phó Duyên Lễ đã không còn trên giường.
Cô mở mắt, nhìn thấy sắc trời xám xịt ngoài cửa sổ sát đất, hạt mưa xiên xẹo lướt qua tấm kính, như một lời tố cáo thầm lặng. Ga trải giường lộn xộn, không khí vẫn còn vương vấn mùi tình dục, hòa quyện với hương vị còn sót lại của whisky, khiến cô nghẹn họng.
Cô đưa tay vuốt ve chỗ lõm bên cạnh mình – nơi đó vẫn còn hơi ấm của anh, nhưng người đã đi rồi.
"Đúng là... đồ khốn nạn." Cô khẽ nguyền rủa một câu, nhưng không biết đang mắng anh, hay mắng chính mình.
Mọi thứ đêm qua như một giấc mơ, lại như một nghi thức nào đó. Họ xé rách nhau trong thư phòng nhà họ Thẩm, dùng cách nguyên thủy nhất để xác nhận sự tồn tại của đối phương, như thể chỉ có như vậy, mới có thể chứng minh họ không phải những quái vật cô độc.
Cô vén chăn lên, chân trần dẫm lên sàn nhà lạnh lẽo. Cơ thể vẫn còn đau nhức rã rời sau khi hoan lạc, mặt trong đùi nhớp nháp, cô cúi xuống nhìn, phát hiện t.i.n.h d.ị.c.h của anh đã khô lại, đọng trên da, tạo thành những vệt mờ ám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô cười khẩy một tiếng, bước vào phòng tắm, mở vòi sen. Nước nóng xối xuống, cô ngửa đầu để nước chảy qua má, nhưng không thể rửa trôi giọng nói của anh trong tâm trí –
"Em hận tôi sao?"
Cô hận sao?
Cô nhắm mắt, mặc kệ dòng nước chảy qua xương quai xanh, ngực, bụng, cuối cùng tụ lại ở giữa hai chân, rửa sạch những vết tích anh để lại đêm qua.
Nhưng có những thứ, không thể rửa sạch.
========================================