Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, phòng ngủ của Thẩm Chiêu trở thành chiến trường.
Phó Duyên Lễ trói cô vào đầu giường, cổ tay cô quấn chặt cà vạt của anh, hai chân mở rộng. Anh quỳ giữa hai chân cô, lưỡi l.i.ế.m qua từng tấc da mẫn cảm của cô, cho đến khi cô sụp đổ van xin.
“Nói em muốn tôi.” Anh ra lệnh khàn giọng, ngón tay liên tục ra vào nơi mềm mại của cô.
Cô lắc đầu, nhưng khi anh ngậm lấy hạt le của cô, cô lại hét lên. “…Tôi muốn anh!”
Anh hài lòng cười, cởi dây quần, vật nam tính thô dài cọ vào cửa vào của cô, từ từ đẩy vào. Cô ngửa đầu, ngón chân co quắp lại, cảm giác căng đầy đến nghẹt thở.
“Gọi tên tôi.” Anh bắt đầu thúc đẩy, mỗi nhịp đều vừa mạnh vừa sâu.
“Phó… Duyên Lễ…!” Cô nắm chặt ga giường, cao trào đến vừa gấp gáp vừa dữ dội, âm huyệt co thắt kịch liệt, siết chặt lấy anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh gầm nhẹ, kẹp chặt eo cô để xông lên, cuối cùng đ.â.m thật mạnh vào sâu bên trong rồi xuất tinh, dịch nóng tràn đầy trong cô.
Sau khi hơi thở bình ổn, anh cởi trói cho cô, ngón tay cái xoa xoa vết hằn đỏ trên cổ tay cô. “Ngày mai, chúng ta lại là kẻ thù.”
Cô nhắm mắt lại, khóe môi lại cong lên. “Tôi biết.”
Sáng sớm, khi Phó Duyên Lễ rời khỏi Thẩm trạch, điện thoại của cả hai đồng thời đổ chuông——
“Mục tiêu cuối cùng của ‘Mị’ đã được xóa bỏ.”
Họ liếc nhìn nhau, rồi lập tức quay người, đi về phía những chiếc xe đối diện.
Từ hôm nay, họ chỉ là kẻ thù không đội trời chung trong giới kinh doanh.
========================================