Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu ngón tay Phó Duyên Lễ vẫn còn lưu lại nhiệt độ da thịt của Thẩm Chiêu.
Anh đứng trước gương phòng tắm, dòng nước xối qua những vết cào rõ ràng trên lưng – bằng chứng cho việc cô mất kiểm soát khi cao trào đêm qua. Giữa làn hơi nước mịt mờ, anh nhớ lại những vết bầm tím anh đã bóp trên đùi non của cô, và tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng cô khi cô cắn vào vai anh. Vật nam tính thô dài gần như đóng đinh cô lên giường, còn âm huyệt ướt đẫm của cô siết chặt theo nhịp điệu của anh, giống như một cuộc tàn sát không tiếng động.
“…Tài liệu của ‘Mị’ đã bị hủy rồi.” Giọng Thẩm Chiêu vọng từ phòng ngủ ra, bình tĩnh và rõ ràng.
Anh tắt nước, quanh eo chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm, giọt nước trượt dọc theo cơ bụng. Khi quay lại giường, Thẩm Chiêu đang cúi đầu cài cúc áo sơ mi, xương quai xanh vẫn còn vết đỏ do anh hôn mút.
“Người liên lạc bên châu u, đã xử lý sạch sẽ chưa?” Anh quỳ một chân lên nệm giường, đưa tay sửa lại cổ áo cho cô, nhưng đầu ngón tay lại cố ý lướt qua mạch đập bên cổ cô.
Cô ngẩng mắt, đáy mắt lóe lên một tia cảnh cáo. “Anh đang nghi ngờ tôi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Phó Duyên Lễ cười khẽ, đột nhiên kẹp chặt cằm cô, ngón cái ấn lên đôi môi hơi sưng của cô. “Chỉ là đang xác nhận… ‘đối tác’ của tôi có mềm lòng không thôi.”
Thẩm Chiêu mạnh mẽ kéo lấy mép khăn tắm của anh, kéo anh lại gần đến mức hơi thở quyện vào nhau. “Phó Duyên Lễ, chúng ta đã nói rõ rồi – từ hôm nay trở đi, chỉ là kẻ thù không đội trời chung trong giới kinh doanh.”
“Ừm.” Anh lơ đãng đáp lời, nhưng lòng bàn tay đã luồn vào dưới vạt áo sơ mi cô, đầu ngón tay xoa xát lên vùng da mẫn cảm ở eo cô, “Vậy bây giờ người đang chạm vào em là ai?”
Hơi thở cô nghẹn lại, đột ngột nâng đầu gối thúc vào háng anh, nhưng lại bị anh đoán trước mà kẹp chặt mắt cá chân, thuận thế tách hai chân cô ra. “…Buông tay.”
“Tối qua khi kẹp chặt eo tôi cầu xin, sao không bảo tôi buông tay?” Anh cúi người, cắn đứt cúc áo cô vừa cài, đầu lưỡi lướt qua vết cắn trên n.g.ự.c cô. Thẩm Chiêu khẽ rên rỉ, ngón tay luồn vào mái tóc còn hơi ẩm ướt của anh, cuối cùng vẫn không đẩy anh ra.
Khăn tắm rơi xuống sàn. Anh đè cô trở lại giữa ga trải giường lộn xộn, vật nam tính đang cương cứng cọ vào nơi còn ẩm ướt của cô, từ từ chìm vào. Cả hai đồng thời thở dài – dù ngụy trang hoàn hảo đến mấy, cơ thể vĩnh viễn thành thật hơn lời nói.
========================================