Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sàn đấu quyền Anh rất nóng, tôi đi ra ngoài.

Anh chàng đẹp trai mặt trắng lúc nãy vẫn nằm dưới đất, nhe răng nhếch mép không thể đứng dậy.

Nhưng vẫn còn tâm trí buôn chuyện: "Tôi là Kỳ Triều, em trai hắn, mỹ nữ, cô và anh tôi quen nhau thế nào vậy?"

Tôi nhìn hắn mặt mũi bầm dập, miệng còn sùi bọt máu.

"Hay là tôi gọi bác sĩ cho anh nhé, anh trông như sắp c.h.ế.t đến nơi rồi."

Kỳ Triều: "..."

"Haizzz, có gì đâu, anh tôi hồi nhỏ còn bị nặng hơn tôi nhiều, hồi đó anh ấy và bố tôi ở nước ngoài, bố tôi mới là đánh đến c.h.ế.t luôn.

Nếu không thì bây giờ tôi cũng không phải chịu khổ thế này huhu."

"Bình tĩnh đi, có khi không có anh trai anh thì người đánh anh lại là bố anh đấy."

"Chậc."

Kỳ Triều gối đầu lên hai tay: "Rốt cuộc là sức hút gì vậy? Miệng độc thế mà anh tôi cũng muốn giữ cô bên cạnh?"

"Thật ra là tôi tự bám dính lấy anh trai anh đấy."

Kỳ Triều kinh ngạc: "Hắn ta hung dữ thế, cô ham gì hả?"

"Tôi muốn ngủ với hắn."

Mắt Kỳ Triều suýt lòi ra ngoài.

"Các người đang nói gì đấy?"

Tôi sợ đến mức run rẩy: "Không... không nói gì, tôi về trước đây."

07

Tôi ôm trái tim đập thình thịch trở về phòng ngủ, nhưng chợt nhớ ra sổ vẽ của tôi vẫn còn ở phòng khách.

Vì Kỳ Thuật không có nhà, ánh sáng ở phòng khách sáng hơn, nên tôi đã di chuyển giá vẽ sang đó.

Nhưng tất cả những bức vẽ Kỳ Thuật đều không mặc quần áo.

Tôi vội vàng chạy ra, nhưng lại thấy Kỳ Thuật đã sắp lật tung cuốn sổ vẽ của tôi rồi.

Tôi lao tới, nhanh chóng đè chặt cuốn sổ vẽ xuống: "Vẽ không đẹp, đừng nhìn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Kỳ Thuật bình tĩnh nói: "Tôi xem xong rồi, chỉ là đậy lại cho cô thôi."

Người có thể chết, nhưng không thể để nhục c.h.ế.t được.

Đặc biệt là trước mặt chính chủ.

Kỳ Thuật cong một bên khóe môi: "Vẽ không tệ, chỉ là vẫn có chút khác biệt so với thực tế."

Tôi không chịu thua: "Đương nhiên rồi, dù sao người thật cũng không ở trước mặt, có bản lĩnh thì anh cởi ra đứng trước mặt tôi, xem tôi vẽ có giống không."

Ánh mắt Kỳ Thuật lấp lánh, hắn đậy cuốn sổ vẽ lại: "Con gái con nứa, đầu óc đừng lúc nào cũng không đứng đắn như vậy."

"Xì, tôi thấy anh không dám chứ gì, vẽ anh chứ có phải ngủ với anh đâu mà sợ?"

Kỳ Thuật khựng người, quay người lại.

Vừa tiến gần về phía tôi, vừa một tay cởi áo, trên người vẫn còn vương vấn mùi hương tươi mát sau khi tắm.

"Làm thế nào? Muốn tư thế nào? Nghe lời chỉ huy của cô Đường."

Tôi lùi lại che mặt, rồi lại ngại ngùng bỏ tay xuống.

"Ngồi... ngồi trên sofa là được, tư thế tùy ý, nếu anh không ngại thì... quần cũng có thể cởi ra không?"

Tôi nhỏ giọng đề nghị.

"Được thôi."

Kỳ Thuật thốt ra hai chữ này, ngón tay đặt lên thắt lưng quần, liền chuẩn bị cởi.

Tôi căng thẳng nhắm mắt lại.

Đợi vài giây, tôi nhẹ nhàng hé một khe mắt.

Chỉ thấy Kỳ Thuật mắt đầy ý cười, khoảng cách cực kỳ gần tôi, tôi chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể hôn được.

Tôi hoảng loạn quay đi chỗ khác.

"Gan bé thế này, ai cho cô cái dũng khí nhìn đàn ông vậy?"

Kỳ Thuật, anh có biết là quyến rũ tôi gần như thế là phạm quy không?

Nhưng hắn lại thản nhiên ngồi trên sofa, lấy chăn che ngang thắt lưng, xem tài liệu.

Còn tôi, tay cầm bút đều mềm nhũn.