Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Từ đó về sau, Cung Mộng Anh rất ít đến nhà Trì Lệnh Dã.

Thỉnh thoảng chúng tôi chạm mặt, cô ta sẽ dùng ánh mắt giễu cợt nhìn tôi.

Như thể tôi chính là loại phụ nữ vì muốn vượt qua giai cấp mà không tiếc bò lên giường của ông chủ.

Muốn nghĩ sao tùy cô ta.

Hai tháng trôi qua, tôi dần nắm rõ tính cách hiện tại của Trì Lệnh Dã.

Âm trầm, cực đoan.

Nhưng chỉ đối với tôi thì khá tốt.

Ví dụ, tôi nói muốn học chơi golf.

Trì Lệnh Dã liền trực tiếp đưa tôi đến sân golf riêng của nhà họ Trì.

Hơn nữa, anh ấy còn tự mình dạy, không hề phiền hà.

Vì hành động đó, ánh mắt của nhân viên sân golf nhìn tôi cũng trở nên vi diệu hơn.

Ai nấy đều cho rằng tôi bị Trì tổng coi như thế thân.

Đến cả tôi cũng từng hoài nghi như vậy.

Nhưng ngay lập tức bị Trì Lệnh Dã phủ nhận.

“Thế thân? Vớ vẩn. Tôi không bao giờ tìm thế thân, trên đời này cũng không ai có thể thay thế vợ tôi. Cách nói đó vừa thiếu tôn trọng cô, vừa thiếu tôn trọng vợ tôi.”

“Vậy tại sao anh lại đối xử tốt với tôi như vậy? Chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên - cấp dưới mà thôi.”

“Vì tên của cô, quê quán của cô... tất cả những liên kết lằng nhằng đó, khiến tôi cảm thấy ông trời đang cho tôi hy vọng, bảo tôi đừng từ bỏ việc tìm cô ấy.”

Tôi sững người.

“Thật ra tôi cũng từng nghĩ đến một khả năng khác.”

Trì Lệnh Dã cúi đầu, giọng bình tĩnh.

“Liệu có phải cô ấy... đã không còn trên thế gian này nữa? Mỗi lần nghĩ đến, tôi đều thấy hoảng loạn.”

“Không thể nào.” Tôi buột miệng.

“Sao cô chắc chắn vậy?”

Tôi đành gượng giải thích:

“Không có tin tức chính là tin tức tốt nhất. Hãy giữ vững tinh thần.”

Trì Lệnh Dã bật cười.

Lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian, tôi thấy anh ấy cười thực sự từ tận đáy lòng.

Nhưng rất nhanh, anh ấy lại hỏi một câu:

“Bác sĩ Dụ, cô thử phân tích giúp tôi, nếu vợ tôi vẫn còn sống, tại sao cô ấy không đến tìm tôi?”

Tôi dời ánh mắt đi chỗ khác.

Trong lòng thầm nghĩ —

Vì còn một chuyện quan trọng, cô ấy vẫn chưa làm xong.

Vì còn một người mà cô ấy vẫn đang chờ, người ấy vẫn chưa xuất hiện.

Có lẽ ông trời thật sự đang giúp tôi.

Chiều hôm đó.

Trên sân golf.

Tôi đã gặp người mà mình luôn kiên nhẫn ẩn nhẫn chờ đợi.

Anh ta tên là Trì Ỷ Ân.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện