Sau buổi livestream toàn bộ ký ức của tôi được phát sóng, dư luận bùng nổ dữ dội.
Cùng lúc đó, Tô Trung tỉnh lại sau hôn mê, vội vàng trở về nhà.
“Mẹ ơi, con vừa tỉnh dậy, không thấy ai bên cạnh cả… con buồn lắm.”
Cô ta vẫn như mọi khi, làm nũng đầy yếu đuối, rồi lại cau mày phàn nàn:
“Chuyện của A Địch vẫn chưa giải quyết xong à? Con cảm giác mấy người ngoài đường nhìn con bằng ánh mắt rất lạ…”
Mẹ nhìn cô ta chằm chằm:
“Tô Trung, trước đây con thường xuyên bắt nạt A Địch phải không?”
Tô Trung sững người, ấm ức lắc đầu:
“Mẹ đang nghe người ta nói bậy đấy ạ… thật ra chuyện năm xưa con chưa từng kể, chính A Địch mới là người hay bắt nạt con…”
Lúc cô ta nói, mày khẽ nhíu lại, biểu cảm có vẻ rối rắm, nhưng lại lộ rõ vẻ che giấu.
Gương mặt mẹ đầy mỏi mệt và thất vọng. Bà hất tay Tô Trung ra:
“Đến tận bây giờ mà con vẫn còn dối trá như thế!”
Có lẽ bà không còn nhịn được nữa.
Tô Trung sững sờ, quay đầu lại, tủi thân tố cáo:
“Anh cả… mẹ không còn thích em nữa sao?”
Anh cả lạnh giọng:
“Năm đó ở vách núi, chính em là người đã đẩy Tô Địch xuống sông.”
Sắc mặt Tô Trung khẽ biến:
“Anh cả, anh đang nói gì thế? Là Tô Địch đẩy anh mà…”
Anh cả lập tức bóp lấy cổ cô ta, gằn từng chữ:
“Em còn dám chối? Anh đã thấy hết rồi! Thấy rõ ràng từ ký ức của Tô Địch!
Tô Trung, em đúng là biết tính toán… Sao anh lại có thể mù quáng nghĩ em tốt đẹp như thế cơ chứ?!”
Tô Trung vùng vẫy vài cái, bị anh cả đẩy mạnh ngã xuống đất.
Cô ta dường như đã ý thức được điều gì, gương mặt hoảng hốt, cúi đầu không nói một lời.
“Chúng ta đối xử với em rất tốt… Vậy tại sao em lại hại Tô Địch? Tại sao lại phản bội cả nhà?”
Tô Trung ngẩng đầu lên, đột nhiên khẽ nhếch môi, nở nụ cười kiêu ngạo:
“Hại Tô Địch á? Không có đâu. Cùng lắm là bắt nạt chút thôi. Còn ai thực sự hại cô ta?”
“Mẹ, là mẹ đó. Mẹ mắng cô ta tại sao không chịu chết đi. Mẹ luôn hỏi sao cô ta không giống con. Mẹ ra lệnh cho ba đuổi cô ta ra ngoài giữa trời tuyết, suýt nữa để cô ta chết cóng.”
“Anh cả, anh chỉ vì ở bên cô ta ba ngày đã muốn yêu thương cô ta suốt đời. Nhưng anh đâu biết mấy lời cô ta nói, em đều nghe thấy cả. Em ghét anh đến tận xương tủy, nên mới đẩy anh xuống sông đấy!”
“À còn nữa, là chính anh tát cô ta, là chính anh sắp xếp mọi người cô lập cô ta đến phát điên. Em có làm gì đâu. Tất cả là do các người! Các người làm sai, rồi quay sang trách em?”
Tô Trung từ dưới đất đứng dậy, ngẩng cao đầu đầy ngạo nghễ:
“Dù sao thì Tô Địch cũng chết rồi. Giờ nhà họ Tô các người sống yên ổn là được chứ gì?”
“Mày… mày…”
Mẹ chỉ tay run rẩy về phía cô ta, tức đến mức ngất lịm tại chỗ.
Lúc mẹ hôn mê, anh cả lập tức đuổi Tô Trung ra khỏi nhà.
Anh hai do bất mãn, cũng đi theo Tô Trung rời đi.
Khi mẹ tỉnh lại, thần trí bắt đầu rối loạn, thường xuyên ngơ ngác nhìn lên trần nhà, ngẩn người.
Tôi nghĩ… có lẽ giờ đây, bà cũng hiểu được… tôi từng đau lòng đến nhường nào.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện