Một làn gió nhẹ khẽ mang theo giọng nói của tôi bay đi.
Mẹ tôi đột nhiên run lên, toàn thân chấn động, run rẩy ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
“A… A Địch…”
Đôi mắt bà đỏ hoe, đôi tay run lẩy bẩy vươn về phía tôi, muốn ôm lấy tôi.
Khi tôi còn rất nhỏ, tôi đã luôn ao ước có một cái ôm từ bà.
Một cái ôm giống như bà từng dành cho Tô Trung, dù chỉ một lần… cũng được.
Khi đó tôi vẫn nghĩ, vòng tay của mẹ chắc chắn sẽ thơm thơm, mềm mại.
Nhưng giờ… tôi đã không còn cần nữa.
Tôi né tránh bà.
Ánh mắt tôi bình tĩnh nhìn bà, như đang nhìn một người xa lạ, trong lòng không còn gợn sóng.
Mẹ ơi, mẹ à…
Tôi từng rất cần mẹ.
Nhưng giờ đây, tôi chỉ mong… sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa.
Hồn thể tôi dần dần tan biến, khi tôi quay lưng bước đi, tôi thấy mẹ quỳ rạp xuống đất, gào khóc thảm thiết.
Còn tôi… không hề ngoảnh đầu lại, rời đi, vĩnh viễn.
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện