Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đến để đòi một lời giải thích."

Cố Thành dường như mới nhớ ra chuyện đã bỏ rơi tôi hôm qua, sắc mặt trở nên khó coi.

Thấy vậy, Tô Dung Dung đột nhiên bật khóc nức nở:

"Xin lỗi, tôi không cố ý phá hỏng đám cưới của hai người, chỉ là, lúc đó tôi thật sự quá sợ hãi, tôi thực sự không biết còn có thể dựa vào ai."

"Dung Dung, không sao, không sao, không ai trách em đâu, đừng khóc." Cố Thành nghe vậy, vội vàng luống cuống lau nước mắt cho Tô Dung Dung.

"Anh Cố Thành , đều là lỗi của em,, hay là anh về với cô ấy đi, một mình em ở bệnh viện cũng được mà."

"Không được nói bậy!" Cố Thành vẻ mặt tổn thương, kéo Tô Dung Dung đang định bỏ đi vào lòng.

Tô Dung Dung khóc càng thêm thảm thiết, cô ta nắm chặt áo Cố Thành, như thể đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

"Anh Cố Thành , em không sợ chết, em chỉ không nỡ rời xa anh, em chỉ có mình anh thôi."

Tôi nhìn hai người ôm chặt lấy nhau, lần đầu tiên cảm thấy mình thật dư thừa.

"Trữ Nại, cô về trước đi, có chuyện gì thì nói sau."

Thấy tôi vẫn còn đứng đó, Cố Thành có chút thiếu kiên nhẫn.

6

Tôi rời bệnh viện.

Sau khi lái xe về nhà, tôi nhận được tin nhắn từ Tô Dung Dung.

[Trữ Nại, cô yên tâm, tôi sẽ không cướp Anh Cố Thành của cô đâu, dù sao hai người cũng đã đính hôn rồi. Đợi tôi chết, tôi sẽ trả anh ấy lại cho cô.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trả lại cho tôi?

[Cô không phải nói sẽ không cướp đi sao? Vậy tại sao lại nói trả lại cho tôi?]

[Cô biết tôi không có ý đó, tôi chỉ còn ít thời gian thôi, muốn tùy hứng một lần, cô cứ để tôi chiếm lấy anh ấy trong quãng thời gian cuối cùng này đi.

Hai người còn có rất nhiều thời gian, chỉ là chia sẻ một chút thời gian cho tôi thôi, cô lại muốn tranh giành cả chút thời gian này với một người sắp c.h.ế.t sao?]

Tôi vốn không muốn nổi giận với người bệnh, nhưng Tô Dung Dung lại hết lần này đến lần khác khiêu khích tôi.

Tôi lập tức định mắng chửi lại.

Nhưng điện thoại của Cố Thành lại gọi đến trước một bước.

"Trữ Nại, tôi đã đồng ý cưới cô rồi, rốt cuộc cô còn bất mãn điều gì? Sỉ nhục một người bệnh, có khiến cô vui vẻ đến thế sao?"

"Tôi không có..."

"Dung Dung khóc ngất đi rồi, cô còn nói dối! Trữ Nại, cô thay đổi rồi, cô của bây giờ khiến tôi thấy thật xa lạ."

"Người thay đổi là tôi sao?"

Cố Thành im lặng.

"Chỉ vì tôi còn sống, tôi còn khỏe mạnh, cho nên dù tôi bị bỏ rơi trong đám cưới, chồng tôi chạy đi bầu bạn với người phụ nữ khác, tôi cũng không được buồn bã đau khổ sao?"

"Tôi không có ý đó."

"Vậy anh có ý gì, anh nói đi."

Cố Thành không trả lời, anh ta hoảng loạn cúp điện thoại.

Nhưng trước khi cúp máy, tôi nghe thấy Tô Dung Dung ở đầu dây bên kia nói: "Anh Cố Thành , em đau."