Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
ĐỪNG HÒNG THOÁT KHỎI TÔI
Tác giả: Mr.Bin
Chương 10: Đêm trước cơn bão
Chiều buông xuống phủ Hoắc gia, bầu không khí nặng nề bao trùm. Từ khi nhận được thiệp mời của Lãnh Hàn, Hoắc Dương trở nên trầm mặc và nguy hiểm hơn thường ngày. Ánh mắt anh lạnh lẽo, từng bước chân anh bước qua đều khiến gia nhân run rẩy cúi đầu.
Lê Vy ngồi trong phòng, lòng rối bời. Dù biết hệ thống luôn đẩy cô vào những thử thách kỳ quặc, nhưng lần này lại không đơn giản — cô cảm nhận rõ sát khí tỏa ra từ Hoắc Dương, và cả sự quyết liệt đến mức điên cuồng trong ánh mắt anh.
Hệ thống lại vang lên, lần này nghiêm trọng hơn bao giờ hết:
"Nhiệm vụ mới: Giữ Hoắc Dương bình tĩnh trước khi anh ta đối đầu với Lãnh Hàn. Nếu thất bại, mức độ tín nhiệm sẽ tụt xuống 50% và kích hoạt tình tiết 'Hoắc Dương phát cuồng chiếm hữu'."
Vy siết chặt tay, đứng dậy bước nhanh về phía thư phòng. Đẩy cửa bước vào, cô bắt gặp hình ảnh Hoắc Dương ngồi trầm ngâm bên bàn, một tay cầm chén trà đã nguội lạnh, đôi mắt u tối ánh lên sự bất ổn.
Ngay khi Vy xuất hiện, ánh mắt anh lập tức đổ dồn lên cô — sâu hun hút, lạnh lẽo nhưng vẫn cháy bỏng như lửa.
"Vy… nàng đến đây làm gì? Ta đã bảo nàng nghỉ ngơi." Giọng anh khàn khàn, pha lẫn chút gắt gỏng hiếm thấy.
Vy hít sâu một hơi, bước tới gần, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh. Ánh mắt cô dịu dàng, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên mu bàn tay anh, siết nhẹ.
"Thiếp không yên lòng… chàng đang giận sao? Hay là… đang lo cho thiếp?" Vy khẽ hỏi, giọng mềm mại nhưng chân thành.
Hệ thống ngay lập tức báo hiệu:
"Kỹ năng 'Dịu dàng bất ngờ' kích hoạt. Độ tín nhiệm +3%."
Hoắc Dương thoáng khựng lại. Đôi mắt anh trầm hơn nhưng không còn sự lạnh lẽo bạo liệt. Anh buông chén trà, vòng tay kéo Vy vào lòng, vùi mặt vào mái tóc đen mượt của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Đúng… ta lo. Ta không muốn Lãnh Hàn nhìn nàng… không muốn hắn có bất kỳ lý do gì để đến gần nàng." Giọng anh khàn đặc, siết chặt vòng tay khiến Vy có cảm giác mình bị anh "khóa" lại hoàn toàn.
Vy vòng tay ôm cổ anh, cất giọng mềm mại:
"Thiếp chỉ thuộc về chàng. Thiếp sẽ không đi đâu cả… dù là yến tiệc hay bất kỳ đâu khác, thiếp cũng không muốn rời khỏi phủ, không muốn xa chàng."
"Ting… độ tín nhiệm tăng lên 95%! Cảm xúc Hoắc Dương ổn định trở lại."
Hơi thở nóng bỏng phả bên tai, Hoắc Dương khẽ nhếch môi cười:
"Rất tốt… nàng ngoan như thế… ta càng không thể để nàng đi đâu cả."
Anh đột nhiên bế bổng Vy lên, bước nhanh về phía giường lớn trong thư phòng, đặt cô xuống nệm mềm rồi đè lên, ánh mắt ánh lên ngọn lửa ham muốn lẫn chiếm hữu.
"Vy… đêm nay… nàng chỉ có thể ở bên ta."
Bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, đôi môi phủ xuống hôn lên môi cô, cổ cô, rồi trượt xuống bờ vai mềm mại. Vy run lên trong vòng tay anh, nhưng không còn cảm giác e dè, mà là một sự tan chảy thật sự.
"Ting… độ thân mật đạt 110%! Kỹ năng 'Sủng ái tuyệt đối' phát huy tối đa."
Hoắc Dương cười khẽ bên tai cô, giọng trầm thấp nhưng đầy ngọt ngào:
"Đêm nay… ta muốn nàng nhớ kỹ… ta mới là người duy nhất nàng cần, duy nhất nàng có thể yêu."
Vy vòng tay ôm anh chặt hơn, khẽ thì thầm:
"Thiếp không cần yến tiệc… chỉ cần chàng thôi."
Bên ngoài, trăng sáng dần lên cao, nhưng trong căn phòng ấy, chỉ có hơi thở cuồng nhiệt, lời yêu bá đạo và ánh mắt quyến luyến của hai người…
"Ting… cảnh báo: Ngày mai Lãnh Hàn sẽ ra chiêu mới. Chuẩn bị tinh thần cho thử thách tiếp theo!"