Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe vậy, gân xanh trên trán gã đàn ông kia phồng lên, trông như muốn nổ tung ngay lập tức: "Đồ hạ tiện! Mày muốn c.h.ế.t à!"

Gã nhấc chân lên, giận dữ định giẫm xuống mặt tôi.

Vẻ mặt thằng chả cứ như sẵn sàng giẫm nát tôi thành bã.

Chậc!

Nhưng người muốn c.h.ế.t đâu phải là tôi!

Tôi đưa tay bẻ chân gã ra thành một đường thẳng tắp.

Gã đàn ông lập tức mất thăng bằng, ngã phịch xuống sàn, loay hoay mãi không đứng dậy được.

Mắt gã đỏ ngầu vì tức, cố với tay định nắm tóc tôi.

Nhưng tôi nhanh như cắt, bật người dậy, đứng từ trên cao nhìn xuống gã: "He he, vừa rồi mày đã đánh xong rồi, giờ là đến lượt tao nha!"

Tôi lấy chân đè lên ngón tay gã rồi từ từ gia tăng lực: "Mày thích giẫm lên tay tao lắm đúng không?"

Nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm rơi trên trán thằng cha này, tôi chợt nhớ đến lon nước ngọt mà mình mới vừa lấy từ tủ lạnh ra.

Cảm giác sảng khoái tuyệt đỉnh xộc thẳng lên não.

Dù gã đàn ông nằm vật ra sàn, nhưng miệng gã vẫn phun đầy lời lẽ xúc phạm: "Á! Đồ hạ tiện! %&¥… Mày dám!! Tao sẽ g.i.ế.c mày!"

Tôi gãi gãi tai.

Ồn quá.

Có vẻ tôi vẫn chưa đủ mạnh tay.

Tôi ngồi xuống, bắt đầu liên tục tát vào mặt gã, từng cái một.

Tiếng bạt tai vang lên rõ mồn một trong toa tàu yên ắng.

Nghe chẳng khác gì pháo nổ ngày Tết.

Chẳng mấy chốc, khuôn mặt béo của gã đàn ông đã sưng vù lên.

Vốn đã to béo, giờ trông như cái đầu heo bị ngâm nước.

Nhưng ánh mắt gã vẫn chưa chịu phục, thậm chí còn muốn khiêu khích tôi thêm: "Đồ hạ tiện, có giỏi thì thả tao ra, chúng ta đấu tay đôi!"

Ui ui ui, thân hình 200 cân mà muốn bắt nạt một đai đen karate chưa tới 100 cân như tôi?

Tôi không ngu thế đâu.

Tôi lại dồn lực đạp mạnh vào bụng gã: "Nói thêm một chữ nữa là mỗi chữ tao đánh mày một cái!"

Gã tiếp tục la lối yếu ớt: "Đồ hạ tiện, mày muốn chết!"

Tôi không ngần ngại đạp vào mặt thằng cha này thêm năm phát nữa.

Khuôn mặt như đầu heo của gã giờ in đầy dấu giày cỡ 39 của tôi.

Gã đàn ông đau đớn rên rỉ: "A a a…"

Tôi tiếp tục đá ba phát vào bụng gã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đau quá, nước mắt của gã đàn ông lăn dài trên mặt, nhưng không dám khóc thành tiếng.

Gã chỉ biết cắn môi, phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Chán thật, tôi còn chưa chơi đã tay.

Nhưng nhìn bộ dạng nước mắt nước mũi tèm lem của thằng cha này, tôi lại sợ bẩn tay mình.

Thôi, bỏ qua đi.

Hôm nay tôi còn ra đây lấy thuốc nữa.

Tôi lau tay lên áo gã đàn ông, bình tĩnh đứng dậy, nhặt từng viên thuốc rơi vãi dưới sàn.

Tiếc thật.

Bẩn hết rồi, không ăn được nữa.

Lát nữa phải đi lấy lại thuốc, phiền ghê!

Phần 3

Trong toa tàu điện, đám đông tự giác nhường tôi một lối đi rộng rãi.

Mọi người nhìn tôi với ánh mắt pha chút khâm phục.

Thậm chí có người tốt bụng cúi xuống nhặt giúp tôi những viên thuốc rơi vãi.

Tôi nở một nụ cười để lộ tám chiếc răng, chân thành cảm ơn người đã giúp đỡ.

Ngay lúc đó, tôi bỗng cảm nhận có luồng gió mạnh từ phía sau.

Quay đầu lại, tôi thấy khuôn mặt sưng vù của gã đàn ông đang lao đến.

Ánh mắt gã dữ tợn, khuôn mặt bầm dập khiến thằng chả này trông thật buồn cười.

Gã tức đến méo cả miệng, hét lên: "Đồ hạ tiện, tao phải g.i.ế.c mày!"

Không do dự, tôi nhét tất cả số thuốc mình vừa mới nhặt vào miệng gã: "Đến đúng lúc lắm! Ăn hết đi, đừng lãng phí, thuốc này đắt lắm đấy!"

Hành động của gã đàn ông chững lại trong không trung.

Khi kịp phản ứng, mặt gã đàn ông hiện lên vẻ kinh hoàng. Gã vội nhổ hết thuốc ra, thậm chí còn cố móc họng để ói.

"Ọe..."

Tôi nhăn mặt, đầy chán ghét.

Cả đời này, tôi ghét nhất là kẻ lãng phí đồ ăn.

Nhớ lại quãng thời gian trong bệnh viện tâm thần, những nhân viên chăm sóc ở đó thường bỏ thừa thức ăn, để lại cơm canh qua đêm cho chúng tôi ăn.

Tôi không muốn ăn, họ lại ép tôi.

Vậy là tôi kéo cô ta vào nhà vệ sinh, bắt cô ta uống sạch một bồn nước.

Từ đó về sau, trong viện không ai dám để thừa thức ăn nữa.

Tôi gọn gàng quét một đòn chân, sau đó là cú xoay người đá mạnh mẽ, khiến gã đàn ông ngã nhào xuống sàn.

Tiếp đó, tôi ngồi thẳng lên bụng gã.