Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Tinh Ngôn quả thực rất có năng khiếu.
Trong giờ học, bài vẽ trên lớp của thằng bé thường khiến tôi không khỏi dừng lại bên cạnh, nhìn thêm vài lần.
Nhưng có lẽ vì tôi không thể đối xử với thằng bé như một học sinh bình thường.
Khiến chính tôi cũng không nhận ra, từ trước đến nay tôi rất ít khi khen nó.
Một lần trong giờ học.
Một cậu bé ném cọ vào xô nước, giơ tay.
“Cô ơi, nhanh đến xem nhanh đến xem! Con vẽ xong rồi ạ!!”
Tôi sửa lỗi nhỏ xong, liền khen cậu bé đó:
“Tiểu Hồng đã tiến bộ rất nhiều đấy nhé.”
“Cảm giác lần sau có thể đạt điểm cao hơn nữa!”
Cậu bé ưỡn ngực, kiên định “ừm” một tiếng.
Chúc Chúc và các bạn học khác cũng lần lượt giơ tay.
Tôi vừa nhận xét vừa khuyến khích, truyền tải cảm xúc tích cực.
Đi đến bên cạnh Lục Tinh Ngôn.
Thằng bé cầm cọ, ngẩng đầu gọi tôi.
“Cô, con cũng vẽ xong rồi ạ.”
Tôi gật đầu.
Đối diện với đôi mắt tràn đầy mong đợi không giấu được của thằng bé, tôi nhẹ giọng nói:
“Vẽ rất đẹp.”
“Tinh Ngôn tiến bộ rất nhanh, thật sự rất có năng khiếu.”
Trong mắt thằng bé lấp lánh những tia sáng nhỏ.
“Vâng!”
“Cô giáo! Con sẽ cố gắng hơn nữa ạ!”
Khóe mắt nó hiện lên một quầng thâm nhạt.
Cả bàn tay vốn mềm mại cũng bị trầy xước.
Tôi nghĩ ngợi, khéo léo nói:
“Học vẽ là một quá trình tuần tự, đừng quá vội vàng.”
Mắt thằng bé cong cong, “Không sao ạ.”
“Con thích vẽ mà.”
Thằng bé lại tập trung vào bức vẽ.
Tôi lặng lẽ nhìn nó.
Chỉ thấy mọi thứ đều lệch lạc.
Nếu Lục Tinh Ngôn của hiện tại yêu tôi của ngày xưa, tôi sẽ không phải trải qua nhiều đêm suy sụp, đau khổ, thậm chí ghen tị khi Tống Thiển được Lục Quân yêu thích.
Mà tôi của hiện tại, nếu đối mặt với Lục Tinh Ngôn lạnh lùng của ngày xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cũng sẽ không trở nên phức tạp, rối rắm như bây giờ.
Mỗi tuần Lục Quân đều đến đón Lục Tinh Ngôn tan học, và trò chuyện với tôi rất lâu.
Đáng tiếc, toàn là về vấn đề học vẽ của Lục Tinh Ngôn.
Tôi không thể né tránh không trả lời.
Chỉ là Hạ Thừa Châu ngày càng tỏ vẻ u oán.
Chiều tối, anh ta lấy lý do chúc mừng Chúc Chúc thi toán đạt 93 điểm.
Dẫn tôi và Chúc Chúc đến một nhà hàng mới mở để ăn tối.
Hạ Thừa Châu dùng d.a.o cắt bít tết, mặt lạnh như tiền.
“Cổ phiếu nhà họ Lục ngày mai nhất định sẽ giảm.”
“Cổ phiếu nhà họ Lục ngày mai nhất định sẽ giảm.”
“…”
Miếng bít tết đã biến dạng hoàn toàn.
Tôi thương tiếc cho miếng bít tết một giây, cẩn thận hỏi:
“Tôi có thể hỏi một chút, tại sao anh lại không ưa Lục Quân đến vậy?”
Chúc Chúc mặt đơ ra, già dặn thở dài một hơi.
“Vì chú nhỏ thích cô đấy, cô giáo Đường.”
Không khí trong khoảnh khắc này ngưng đọng.
Tư duy trong não tôi đột nhiên chập mạch.
Hạ Thừa Châu “keng” một tiếng ném dao, chất vấn Chúc Chúc:
“Con nói linh tinh gì thế hả tiểu quỷ.”
Tôi thấy cổ anh ta đang đỏ bừng lên rất nhanh, lan tới tận tai.
Không biết có phải vì ngượng không.
Tôi ấp úng chữa cháy:
“Không sao, tôi có thể giả vờ như chưa nghe thấy…”
Tuyệt vọng thay, tôi phát hiện mình cũng đang rất căng thẳng.
Phản ứng đầu tiên là muốn bỏ chạy.
Tôi đứng dậy, “Tôi ăn xong rồi, tôi về nhà trước đây.”
Tôi nhanh chân bước ra khỏi nhà hàng.
Bị Hạ Thừa Châu chạy theo phía sau, chặn lại lối đi.
“Đường Cẩm, cô không thể giả vờ như chưa nghe thấy.”
Mặt anh ta đỏ bừng, tai cũng đỏ lựng.
Giọng nói trong gió đêm càng thêm trong trẻo.
“Tôi thật sự thích cô.”
“Ngay cả khi cô và Lục Quân ở bên nhau, tôi cũng đã thích cô rồi.”