Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đang suy nghĩ có nên đồng ý hay không.
Chu Cẩn Xuyên trực tiếp rút một chiếc thẻ đen ra nhét vào tay tôi, giọng nói trầm thấp mang theo sự mê hoặc thoảng qua:
"Trong thẻ này có năm trăm triệu tệ, mật khẩu hôm qua anh đã nói cho em rồi."
"Bây giờ có thể đồng ý lời cầu hôn của anh rồi chứ?"
Cả người tôi ngây ngốc.
Không phải chứ? Năm trăm triệu tệ anh ta thật sự cho tôi sao?
Ngày Thanh Minh tôi đốt vàng mã cũng không dám đốt nhiều đến thế!
Năm trăm triệu tệ gửi ngân hàng, một năm lãi suất là 15 triệu tệ, mỗi tháng lãi suất là 1,25 triệu tệ, mỗi ngày lãi suất là 40 nghìn tệ...
Một ngày lãi suất còn cao hơn lương một tháng của tôi, quả nhiên là nhà tư bản khốn nạn!
Không biết là tham tiền hay ham sắc, tôi không tự chủ được gật đầu.
Chu Cẩn Xuyên ôm tôi vào lòng.
"Đã đồng ý rồi thì không được phép hối hận nữa đâu."
Khi mẹ tôi và bố mẹ Chu Cẩn Xuyên ngồi lại bàn bạc chuyện hôn sự của tôi và anh ta, cảnh mẹ chồng nhà giàu đại chiến con dâu thường dân mà tôi tưởng tượng đã không hề xuất hiện, không khí hài hòa đến lạ thường.
Bố mẹ Chu Cẩn Xuyên còn sốt ruột hơn cả bố mẹ tôi.
"Hay là nhân ngày hôm nay hai đứa cứ đi đăng ký kết hôn luôn đi?"
"Được đó, chọn ngày không bằng gặp ngày."
Tôi còn chưa mở miệng, mẹ tôi đã vội vàng phụ họa.
Chu Cẩn Xuyên vẫn im lặng nãy giờ, đôi mắt đen như mực bỗng nhiên nhìn về phía tôi.
"Em thấy sao?"
Tôi mím môi cũng không nói ra được lời từ chối nào, dứt khoát gật đầu.
Chuyện này cứ thế được định đoạt.
Cứ như mơ vậy.
Ai mà hiểu được cảm giác này chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vốn dĩ chỉ muốn "ngủ" với ông chủ xong rồi bỏ chạy.
Thế này thì thật sự bị trói chặt rồi.
Trên đường đến Cục Dân chính, mọi chuyện đều thuận lợi đến lạ thường, tôi chỉ cần phối hợp với Chu Cẩn Xuyên, còn chưa kịp phản ứng, cuốn sổ đỏ đã nằm trong tay tôi rồi.
"Anh nói xem, mẹ em mới gặp anh có hai lần, sao lại có thể nhanh chóng đồng ý cho em gả cho anh thế?"
Chu Cẩn Xuyên nhếch môi cười đùa, giọng nói lười biếng:
"Có lẽ là vì nhìn anh rất ưu tú chăng."
"Thế cũng không đúng, em xem tiểu thuyết thấy các anh nhà hào môn chẳng phải đều phải liên hôn sao? Bố mẹ anh sao lại có thể đồng ý cho anh cưới em?"
Chu Cẩn Xuyên đang lái xe quay đầu lại, nhìn tôi cười như không cười:
"Vì em cũng rất xuất sắc mà."
"Xì~"
Tôi nghe là biết ngay anh ta đang dỗ dành mình.
"Em không tin đâu."
"Đúng rồi."
Chu Cẩn Xuyên nhếch môi:
"Giúp anh thêm anh vợ vào danh sách bạn bè đi, anh muốn gửi giấy chứng nhận kết hôn cho anh ấy xem."
Tôi: ...
Vừa đến dưới lầu công ty, Chu Cẩn Xuyên nói anh ta còn có việc phải làm, bảo tôi tự mình về công ty trước.
Nhưng tôi còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy Cao Tiểu Nhã dẫn đầu đồn thổi về tôi.
"Tôi sớm đã nói với mấy người là Lâm Anh giả vờ trong sáng mà? Mấy người xem cái dáng vẻ lẳng lơ của cô ta kìa, vừa leo lên giường ông chủ đã nóng lòng khoe khoang với chúng ta!"
"Ông chủ rõ ràng có đối tượng liên hôn, báo chí còn đưa tin ông chủ đi chọn nhẫn kim cương cùng tiểu thư nhà họ Thẩm rồi, Lâm Anh còn không biết xấu hổ công khai chuyện giường chiếu của cô ta và ông chủ, chắc cô ta là muốn ép cung, muốn tiểu tam thượng vị đó mà."
Một đồng nghiệp khác nghe không lọt tai, yếu ớt giúp tôi nói một câu:
"Nhưng chưa chắc ông chủ và tiểu thư nhà họ Thẩm đã chia tay mà? Trai chưa vợ gái chưa chồng, yêu đương cũng bình thường."
Cao Tiểu Nhã lập tức phản bác cô ấy:
"Người đàn ông nào sẽ vì Lâm Anh mà chia tay với con gái độc nhất của Tập đoàn Thẩm thị chứ? Chắc chắn là Lâm Anh đã dùng thủ đoạn không đứng đắn đàng hoàng để dụ dỗ ông chủ, rồi lại phát hiện ông chủ chỉ định chơi đùa cô ta, nên mới giả vờ nói lỡ lời trước mặt chúng ta để ép ông chủ thừa nhận thân phận của cô ta!"