Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đương nhiên nhớ.
Vì chuyện này mà sau khi biết thân phận của Phó Hồng Xuyên, tôi còn lo lắng một thời gian dài.
Tôi và Phó Hồng Xuyên lần đầu gặp nhau là trên máy bay.
Lúc đó Phó Hồng Xuyên vừa du học về nước.
Tôi là người trời sinh đã dễ gần.
Từ việc vừa gặp Hứa Viện đã rảnh rỗi không có việc gì làm mà lừa cô bé uống rượu thì không khó để nhận ra.
Tôi đúng là khá rảnh rỗi.
Lúc đó tôi thấy Phó Hồng Xuyên đẹp trai trên máy bay liền cố ý bắt chuyện với anh ta.
Tôi nói với anh ta rằng tôi thực ra là một ngôi sao, nhưng là loại nằm ngoài tuyến 18.
Phó Hồng Xuyên nhìn tờ báo tài chính trong tay, kiệm lời như vàng nói: "Ừm."
Sau đó tôi chỉ vào tòa nhà gần như chạm đến mây mà nói: "Đây là công ty bố tôi mở."
Phó Hồng Xuyên cuối cùng cũng có chút phản ứng.
Anh ta hơi ngạc nhiên nhìn tôi một cái.
Sau đó anh ta chỉ vào tòa nhà cao hơn bên cạnh nói: "Thật trùng hợp, tòa nhà bên cạnh là công ty bố tôi mở."
Tôi thầm cười nhạo anh ta trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đúng là khoác lác không cần suy nghĩ.
Ai mà chẳng biết tòa nhà cao nhất trung tâm thành phố đó là của Tập đoàn Vạn Xuyên, chẳng lẽ anh ta lại là con trai của chủ tịch Tập đoàn Vạn Xuyên sao?
Sau này khi xuống máy bay tôi mới biết anh ta thật sự là con trai của chủ tịch Tập đoàn Vạn Xuyên.
Lúc đó Phó Hồng Xuyên thấy tôi cùng anh ta đứng đợi xe ở cửa.
Lái xe của anh ta đến trước.
Phó Hồng Xuyên quay đầu hỏi tôi: "Tôi đưa cô đi, cùng đi nhé, vừa hay lát nữa tôi phải đến công ty cô gặp dì Thẩm, cô chắc là con gái dì Thẩm nhỉ?"
Tôi cười gượng nói không cần.
Nhưng Phó Hồng Xuyên lại nhàn nhạt cười với tôi, khuôn mặt đẹp trai đến mức có thể khiến tất cả các cô gái trẻ mê mẩn lập tức đánh tan lý trí của tôi: "Dì Thẩm có ơn với bố tôi, không sao đâu, tôi đưa cô đi nhé."
Giây tiếp theo tôi liền nói: "Được, đi thôi."
Nhưng đến cổng công ty, tôi lại cứ không chịu xuống xe.
Tôi nói tôi đói bụng.
Tôi dụ dỗ Phó Hồng Xuyên đến một quán nhỏ bên cạnh ăn một bữa hoành thánh.
Lại dụ dỗ Phó Hồng Xuyên đến tiệm gà rán ăn một phần gà rán.
Phó Hồng Xuyên rõ ràng chưa từng ăn những thứ này, anh ta ăn rất tao nhã, thong thả dùng d.a.o cắt từng miếng thịt ức gà rán ra, khiến tôi trợn mắt há hốc mồm.
Sau đó, anh ta nói với tôi: "Cảm ơn cô đã đưa tôi đi ăn những món ngon như vậy."