Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
18
Hành lý của tôi vẫn còn để dưới lầu.
Vốn dĩ định hôm nay dọn dẹp xong là rời khỏi nhà Phó Hồng Xuyên.
Ai ngờ đột nhiên xảy ra nhiều chuyện như vậy.
"Vậy thì—"
Phó Hồng Xuyên đứng đối diện tôi, chặn cửa không cho đi, kiên nhẫn đợi tôi nói hết.
"Bây giờ chúng ta còn ly hôn không?" Tôi hỏi.
Phó Hồng Xuyên có chút buồn cười nhìn tôi: "Em nói xem?"
Tôi nghĩ nghĩ rồi nói: "Nhưng anh chưa trả tám triệu tiền đặt cọc, nếu không ly hôn thì tôi hơi bị thiệt."
Phó Hồng Xuyên tức đến bật cười: "Thiệt à? Nếu không ly hôn thì em muốn mấy cái tám triệu cũng không thành vấn đề."
Tôi gật đầu nói: "Vậy cũng được."
Phó Hồng Xuyên có chút không thể tin nổi lặp lại lời tôi nói: "Vậy cũng được ư? Tại sao lại nói ra vẻ không tình nguyện như vậy?"
Tôi cười ranh mãnh với anh ta: "Thì đúng là không tình nguyện mà, ai bảo anh ban đầu định tổ chức lễ truy điệu cho tôi làm gì."
Tối đó Sở Thận đột nhiên đến nhà Phó Hồng Xuyên.
Anh ta dẫn theo Hứa Viện.
Khi thấy tôi, Sở Thận có chút ngạc nhiên nói: "Cô còn chưa c.h.ế.t à?"
Tôi cuối cùng cũng có thể không cần lén lút đảo mắt với anh ta nữa: "Anh mới c.h.ế.t ấy."
Tranh thủ lúc Sở Thận và Phó Hồng Xuyên đang nói chuyện trong phòng khách.
Tôi đưa Hứa Viện vào phòng ngủ trò chuyện.
Nói đến Sở Thận, giọng tôi vẫn có chút do dự nhắc nhở cô bé: "Em còn nhỏ, trong chuyện tình cảm nhớ cẩn thận đừng để người khác lừa gạt."
Hứa Viện lại hiểu ra cười nói: "Chị biết em muốn nói gì mà, chuyện của Sở Thận em đều biết hết."
"Biết ư?" Tôi hơi ngạc nhiên.
Hứa Viện gật đầu: "Em biết anh ta rất tra, cũng biết anh ta nói muốn em giả làm bạn gái anh ta là lừa em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Nhưng mà."
Đôi mắt Hứa Viện rất sáng và trong veo, bên trong như có những vì sao: "Chuyện thích một người em cũng không thể kiểm soát được, người ta ai rồi cũng phải trải qua bài học mà, chị yên tâm, em đã chuẩn bị tâm lý rồi."
Tôi không nói gì nữa, chỉ vỗ vỗ vai cô bé.
Tuổi trẻ thật tốt, có sự dũng cảm tiến tới và dám yêu là yêu.
Như lời cô bé nói, con người ai rồi cũng phải trải qua bài học, mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình, dù tốt hay xấu, người khác không có quyền can thiệp.
Cho đến tối khi thấy Sở Thận ở lại nhà ăn cơm, tôi trừng mắt nhìn anh ta, không vui nói: "Anh không có nhà riêng à?"
Bây giờ tôi nhìn Sở Thận cứ như nhìn một con cầm thú, nên giọng điệu cũng đặc biệt không thân thiện.
Sở Thận tỏ vẻ rất vô tội trước sự nhắm vào rõ rệt của tôi: "Cô không biết hôm nay là ngày gì sao?"
Tôi hơi khó hiểu nhìn Phó Hồng Xuyên.
Anh ta chỉ vào tờ lịch bên cạnh.
Vừa từ nước ngoài về lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, tôi suýt nữa quên mất, hóa ra sắp đến năm mới rồi.
Sở Thận nhún vai nói: "Từ khi xảy ra chuyện, trước đây mỗi năm anh ấy đều đến nhà tôi đón năm mới, năm nay anh ấy không đến, tôi đến đây ở cùng anh ấy, không được sao?"
Tôi đứng chắn trước mặt Phó Hồng Xuyên, hừ lạnh với Sở Thận: "Sau này không cần anh nữa, tôi sẽ ở bên anh ấy."
Thấy chúng tôi sắp cãi nhau, Hứa Viện và Phó Hồng Xuyên vội vàng khuyên nhủ bên cạnh.
Ngoài cửa sổ.
Đúng 12 giờ, pháo hoa nở rộ đúng lúc ở mọi ngóc ngách.
Dù là bốn người chúng tôi và Sở Thận đang ồn ào cãi vã, hay Tô Du đang khóc lóc đau khổ dưới lầu, hay tất cả những người đang bị cuộc sống làm phiền lúc này, đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn pháo hoa trên bầu trời.
Ánh lửa rực rỡ chiếu sáng thế giới rộng lớn này.
Thế giới như thể đã bấm nút tạm dừng vào khoảnh khắc này.
Cho dù đường đi mịt mờ, cho dù đã phạm lỗi.
Hãy ngẩng đầu nhìn xem.
Con đường tương lai trải dài từ trên cao, thẳng tắp đến dưới chân.
Cuộc đời rực rỡ muôn màu, sau khi sương mù tan biến, nhất định sẽ có một con đường thông thiên rộng mở.
(Hết)