Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Chúng tôi cùng nhau băng qua công viên, cùng nhau đi qua những con phố, cùng nhau đứng ở ngã tư ồn ào như sóng trào, nước mắt giàn giụa.

“Còn muốn đi nữa không?” – Cậu cúi đầu nhìn tôi.
“Tôi đi đây.” – Tôi lau nước mắt, cười với cậu – “Đi là không quay lại nữa.”
“Vậy để tôi cõng chị.”
“Tôi nặng lắm.”
“Không sợ.”

Thế là quãng đường còn lại, cậu cõng tôi tiếp tục bước về phía trước.
Tôi nằm trên lưng cậu, cảm nhận tấm lưng thẳng tắp của một chàng trai trẻ, cảm nhận sức sống tuổi thanh xuân của cậu, lén lút rơi nước mắt.

“Chị thích tôi không?” – Cậu dò hỏi.
“Thích chứ.” – Tôi cười đáp – “Cậu biết không? Ngay lần đầu nhìn thấy cậu, tôi đã thấy cậu giống em trai tôi, kiêu ngạo, mặt lúc nào cũng khó chịu. Nhưng mỗi khi tôi và bố mẹ cãi nhau, nó lại cố gắng hết sức nói tốt cho tôi trước mặt họ.”

Cậu khựng lại – “Em trai ruột?”
“Ừ, nó vừa rồi thi đứng nhất khối.”

Cậu không nói thêm gì, cả hai chìm vào im lặng rất lâu.

Sau đó, chúng tôi mệt mỏi quay về nhà.
Về đến nơi, tôi nấu cho cậu một bữa cơm.
Chúng tôi vẫn như thường ngày – ăn cơm, trò chuyện, chơi game…
Như thể chẳng có gì thay đổi.

Tối đến, khi cậu đã ngủ, tôi xách hành lý ngồi bên giường cậu.
Tôi muốn nói lời tạm biệt đàng hoàng, nhưng lời ra đến môi, một chữ cũng không nói nổi.
Chỉ lặng lẽ ngồi đó, nhìn cậu suốt nửa tiếng.

Vừa định đi, cậu – vốn đang ngủ – bỗng trở mình.
Tay tôi bị nắm chặt lại.
Đôi mắt ươn ướt nhìn tôi, cậu nói:
“Chị có thể đừng đi không? Tôi thích chị mà, thật sự, tôi rất thích chị.”

Cổ họng tôi như bị nghẹn lại, khó khăn lắm mới thốt được:
“Sau này phải ăn uống đầy đủ, ngủ ngon, học hành chăm chỉ.”

Cậu không đáp, buông tay tôi ra, xoay người lại.
Thấy bờ vai cậu run run, tôi biết… cậu lại khóc rồi.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện