Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Trên đường về, Lý Tử Dạ vẫn còn giận tôi.

"Cô lấy quyền gì thay tôi quyết định."

"Tôi nói là cậu chưa đủ tuổi."

"Thì cũng chẳng liên quan gì đến cô."

Sao mà cậu ta bướng bỉnh thế chứ?

"Lý Tử Dạ, cậu còn nhỏ, không hiểu việc làm khó thế nào, kiếm tiền vất vả ra sao, cậu có biết công ty đó có ý nghĩa gì không?" Tôi cố gắng khuyên nhủ.

"Có ý nghĩa gì?"

"Có nghĩa là, nửa đời sau của cậu không phải lo chuyện cơm áo, ăn chơi tiêu xài ba đời cũng không hết. Thứ đó là thứ mà nhiều người nằm mơ cũng muốn có."

Đúng là thiếu gia sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng, hoàn toàn không biết nỗi khổ của người khác.

"Phùng Khinh Khinh, cô giống hệt mẹ tôi." Cậu ta bỗng thốt ra một câu, tâm trạng trông chẳng vui vẻ gì.

"Hả? Tôi giống mẹ cậu? Để tôi đoán xem, mẹ cậu tên gì, biết đâu tra phả hệ ra chúng ta lại là họ hàng."

Cậu ta bình tĩnh nhìn tôi: "Trong mắt chỉ có tiền, việc gì cũng làm được miễn là bản thân vui vẻ, bất chấp đạo đức, bất chấp cảm nhận của người khác."

Tôi nghẹn lời.

Thì ra cậu ta giận vì chuyện này.

Tôi hít sâu một hơi, không biết phải an ủi cậu ta thế nào.

"Đừng nói thế." Tôi ngập ngừng, "Cuộc sống là do chính tay cậu làm chủ mà."

"Cô không nghe họ nói tôi là con hoang à? Cô lấy lòng tôi để làm gì?"

"Kệ họ nói gì, cậu muốn gì thì cứ tranh đấu, giành lấy… Tôi còn ở bên cậu mà, đúng không?"

"Tôi chắc chắn sẽ đứng về phía cậu." Tôi trao cho cậu ta ánh mắt kiên định.

Cậu ta đâu có thật sự muốn công ty đó, chỉ là bị người ta mắng là con hoang mà còn phải tranh giành tài sản nên mới tức.

"Với cô?" Cậu ta cười lạnh, "Sao, cô định nuôi tôi cả đời à?"

Cả đời?

Tôi tính nhẩm số tiền trong tài khoản ngân hàng của mình.

"Sao… tôi lại không thể chứ?" Khóe môi tôi giật nhẹ.

Cậu ta nhìn tôi: "Có bệnh."

Xin lỗi nhé, tôi đang nghiêm túc mà.

"Cậu mà chửi tôi nữa, tôi giận thật đấy." Tôi giơ nắm đấm dọa cậu ta.

"Hừ…" Cậu ta hừ lạnh một tiếng, chẳng sợ lời dọa nạt của tôi, "Cô nhìn xem đằng kia có gì?"

"Ở đâu?" Tôi tò mò ngó sang.

"Có một đứa trẻ." Giọng cậu ta rất bình tĩnh, "Bên kia hồ, trước kia chết ở đó, bây giờ mỗi tối đều tìm mẹ."

"A!"

Phản xạ đầu tiên của tôi là nhào vào lòng cậu ta.

Một lúc lâu sau, tôi mới dám mở mắt, nhưng vẫn không dám nhìn sang bên đó, run rẩy hỏi: "Đứa trẻ đó đi rồi à?"

"Nhát gan thế à?" Cậu ta lạnh giọng chế nhạo tôi.

"Tôi không sợ!" Tôi cố gắng tách ra, nhưng cơ thể lại thành thật, giây sau đã ôm chặt lấy cậu ta.

"Tôi có thể đánh cô không? Giờ cô định làm gì hả, dì?" Cậu ta cười nhìn tôi.

"Tôi đang ở đây gấp lắm!"

Quãng đường còn lại, tôi đều bám chặt cánh tay cậu ta về đến nhà.

Đúng là thằng nhóc khốn, nắm được điểm yếu của tôi, suốt đường cứ kể chuyện ma.

Bực chết đi được.

Về đến nhà, tôi vẫn chưa hoàn hồn.

Cậu ta buông một câu: "Quên nói với cô, đứa trẻ đó là cô đấy."

Tôi: ?

Cậu ta chẳng buồn giải thích, quay người vào phòng mình.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện