Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

01.
Tống Dĩ Minh tắt máy quay xong thì ôm Nhiếp Khê bước vào phòng. Tôi nằm trên giường, khẽ khép mắt.

Trước đó, Tống Dĩ Minh muốn tăng rating chương trình nên dẫn t&ocirc;i đi tham gia gameshow <>

Nhưng hắn kh&ocirc;ng biết, trong phòng vẫn còn một máy quay, là tổ chương trình đặt sau khi được t&ocirc;i cho phép.

Tống Dĩ Minh mặc vest mang giày da, trông vô cùng tuấn tú, mặt đầy bất mãn nh&igrave;n sang t&ocirc;i: “Đi ra ngoài.”

Nhiếp Khê kéo tay áo Tống Dĩ Minh, khẽ cắn môi:

“Anh Dĩ Minh, dù sao hôm nay cũng là ngày cưới của anh với chị Ôn, hay em về trước.”

Tống Dĩ Minh cầm tay Nhiếp Khê, nhỏ nhẹ dỗ dành: “Chỉ là kế tạm thời thôi, ngoan.”

Bọn họ kh&ocirc;ng biết, to&agrave;n bộ quá trình vẫn đang được livestream, sóng bình luận lúc bấy giờ đã nổ tung:

“Đậu xanh, kh&ocirc;ng phải chứ, t&ocirc;i qua đời tại chỗ rồi, anh ơi.”

“Này là kịch bản phải kh&ocirc;ng? Anh đang quay phim ạ?”

“Tụi fan mất não, tổ chương trình n&oacute;i hôm nay là đêm tân hôn của Tống Dĩ Minh mà.”

“Sao Khê Khê lại xuất hiện ở đây, em ấy ngây thơ mà, nh&igrave;n vô tội chưa kìa, bị lừa rồi đúng kh&ocirc;ng?”

Tôi mới liếc sơ bình luận thôi đã muốn ói.

Tống Dĩ Minh thấy rõ vẻ chê bai của t&ocirc;i: “Ôn Tuế Tuế, cô ghê tởm ai đó?”

Tôi lấy khăn giấy lau miệng: “Xin lỗi, thấy thứ chướng mắt, kh&ocirc;ng nhịn được.”

Nhiếp Khê nghe vậy, uất ức mím môi: “Chị Ôn, em biết chị quen anh Dĩ Minh trước, nhưng mà tình cảm kh&ocirc;ng phân biệt thứ tự trước sau.”

Khu bình luận nổ tung:

“Ấy ấy ấy ấy ấy, phát ngôn trà xanh gì zậy.”

“Vậy bình thường là nhỏ Nhiếp Khê giả bộ ngây thơ thôi đúng kh&ocirc;ng?”

“Khê Khê với ảnh đế xứng đôi mà, tui ship.”

“Phục tam quan của lầu tr&ecirc;n luôn đó.”

“Sao Tống Dĩ Minh kh&ocirc;ng n&oacute;i gì hết vậy?”

“Mọi người đừng để bị lừa, chắc chắn là kịch bản, anh t&ocirc;i kh&ocirc;ng phải người như vậy.”

“Chương trình cố ý để tăng rating chứ gì?”

Tôi đứng lên thu dọn va li: “Nhiếp Khê, nếu thế thì t&ocirc;i cho các người toại nguyện, nhớ phải nắm chặt lấy nhau đừng c&oacute; hở ra nhé.”

Tống Dĩ Minh thấy t&ocirc;i định ra ngoài, giơ tay bắt lấy cánh tay t&ocirc;i:

“Ôn Tuế Tuế, cô đừng quên sáng mai còn phải quay tiếp, cô muốn đi đ&acirc;u?”

Tôi nh&igrave;n gương mặt tuấn tú đó, cảm nghĩ trong lòng là lúc trước m&igrave;nh mù mới nh&igrave;n trúng hắn.

Bèn hất hắn ra, chùi chùi tay:

“Tống Dĩ Minh, anh dẫn con n&agrave;y tới, còn c&oacute; mặt mũi hỏi t&ocirc;i đi đ&acirc;u &agrave;?”

Mặt Tống Dĩ Minh lúc trắng lúc xanh: “Cô kh&ocirc;ng được ra khỏi biệt thự, lỡ bị chụp sẽ ảnh hưởng tới hợp đồng hơn 3 tỷ của t&ocirc;i.”

“Cô qua thư phòng đi.”

Hắn n&oacute;i xong, giằng lấy va li của t&ocirc;i.

“Tống Dĩ Minh, c&oacute; bệnh thì đi chữa đi. Anh dẫn Nhiếp Khê về sao kh&ocirc;ng sợ bị chụp? Nếu anh còn là đàn ông thì công khai đi.”

Mặt Nhiếp Khê bất mãn hẳn lên, t&ocirc;i n&oacute;i cứ như là Tống Dĩ Minh vốn kh&ocirc;ng muốn thừa nhận cô ta.

Tôi nghiêng người tránh che camera, để nó quay rõ vẻ mặt của hai người bọn họ.

Tống Dĩ Minh cười gằn: “Ôn Tuế Tuế, tốt nhất là cô nhớ cho rõ, nhà họ Ôn của mấy người đang nằm trong tay ai?”

Tôi siết chặt nắm đấm.

Là t&ocirc;i dẫn sói v&agrave;o nhà.

Tống Dĩ Minh, những thứ anh nợ nhà họ Ôn, t&ocirc;i muốn anh phải trả lại tất cả.

Hắn thấy t&ocirc;i kh&ocirc;ng n&oacute;i tiếng nào thì bắt đầu quay lại dỗ dành Nhiếp Khê, hỏi cô ta muốn ăn gì kh&ocirc;ng.

Tôi trở ra phòng khách, thấy điện thoại Tống Dĩ Minh và túi của Nhiếp Khê ném bừa bãi ngoài cửa.

Tống Dĩ Minh luôn thế, cứ thích bỏ điện thoại lung tung.

Vậy cũng c&oacute; lợi cho kế hoạch của t&ocirc;i.

Tôi nh&igrave;n hai cái điện thoại kh&ocirc;ng ngừng nhấp nháy, giơ tay tắt nguồn.

Sau khi v&agrave;o showbiz, t&ocirc;i bị Tống Dĩ Minh và Nhiếp Khê chèn ép, bị ép phải dựa v&agrave;o nguồn lực của hắn, còn bị chụp cho cái hình tượng ác nữ.

Còn Tống Dĩ Minh thì dịu dàng săn sóc, lúc nào cũng chăm sóc t&ocirc;i, dùng hình tượng chung tình hút được một đống fans.

Tôi thì bị fans của hắn mắng nhiếc suốt ngày.

Nhưng họ kh&ocirc;ng biết, nếu kh&ocirc;ng nhờ t&ocirc;i, Tống Dĩ Minh căn bản kh&ocirc;ng c&oacute; cơ hội chen chân v&agrave;o showbiz.

Tôi xem livestream, thấy Nhiếp Khê đang dùng vẻ mặt dịu dàng nhất ép Tống Dĩ Minh mau ly dị với t&ocirc;i.

Cô ta vừa n&oacute;i vừa ôm eo Tống Dĩ Minh: “Anh Dĩ Minh, em muốn mãi mãi ở bên anh cơ.”

Tống Dĩ Minh thở mạnh, bế ngang Nhiếp Khê lên hôn.

Vừa chạm đã cháy.

02.
Lúc n&agrave;y, sóng bình luận cũng nổ:

“Kich thích quá…”

“Tống Dĩ Minh cưới phải ác nữ Ôn Tuế Tuế, giờ gặp Nhiếp Khê dịu dàng, khó trách kiềm lòng kh&ocirc;ng nổi.”

“Trời ới, khu bình luận to&agrave;n mấy cái tư tưởng gì zẫy.”

“Tôi gặp Ôn Tuế Tuế rồi, vừa đẹp vừa trắng, ác ý của cộng đồng mạng lớn thật đấy.”

“Ờ đúng, giờ n&agrave;y mà còn c&oacute; người tẩy trắng &agrave;?”

Ngay lúc người người háo hức theo dõi, livestream chợt dừng lại ở hình ảnh Tống Dĩ Minh.

Xem ra chương trình vẫn kh&ocirc;ng dám chiếu tiếp đoạn sau, t&ocirc;i cong môi cười.

Lúc n&agrave;y, người đại diện Cao Đăng của Tống Dĩ Minh vọt thẳng v&agrave;o biệt thự, anh ta nh&igrave;n t&ocirc;i một cái rồi v&agrave;o phòng gọi Tống Dĩ Minh, báo cho anh ta chuyện livestream hôm nay.

Lúc Tống Dĩ Minh bước ra, mặt đã tái xanh, như hận kh&ocirc;ng thể ăn thịt được t&ocirc;i.

Nhiếp Khê bị doạ cho tái nhớt, bắt đầu kh&oacute;c.

Cao Đăng vốn đã phiền, thấy Nhiếp Khê kh&oacute;c sướt mướt thì khẽ quát: “Nhiếp Khê, t&ocirc;i tưởng cô là một người thông minh, nhưng cô cứ rảnh hơi đi gây chuyện, đúng là tự làm tự chịu.”

Nhiếp Khê bị mắng, thở cũng kh&ocirc;ng dám thở mạnh.

Cao Đăng lăn lộn showbiz hai mươi năm, ai trà xanh ai sen trắng anh ta nh&igrave;n là đoán được ngay.

Tống Dĩ Minh chắn trước mặt Nhiếp Khê: “Cao Đăng, chuyện n&agrave;y do t&ocirc;i cân nhắc kh&ocirc;ng chu to&agrave;n, đừng trách Nhiếp Khê.”

Cao Đăng liếc một cái, quay đầu nh&igrave;n sang t&ocirc;i: “Ôn Tuế Tuế, tham gia chương trình n&agrave;y vốn là hai bên cùng c&oacute; lợi, cô c&oacute; biết bê bối hôm nay phải bồi thường bao nhiêu kh&ocirc;ng?”

Tôi đứng dậy, thờ ơ nhún vai: “Cao tổng n&oacute;i quá, Tống Dĩ Minh nuốt của nhà họ Ôn bao nhiêu tiền như vậy, anh ta đền nổi mà.”

Tống Dĩ Minh nghe vậy, tay nắm chặt lại thành quả đấm: “Ôn Tuế Tuế, con tiện nhân n&agrave;y, dám bẫy t&ocirc;i.”

Nhiếp Khê đứng một bên cũng giận điên, xông lên định túm tóc t&ocirc;i, bị t&ocirc;i tát cho một phát.

Tống Dĩ Minh gào thét: “Ôn Tuế Tuế, cô điên rồi?”

Tôi vỗ tay: “Tống Dĩ Minh, c&oacute; thời gian thì lo nghĩ xem nên giải quyết chuyện hôm nay thế nào đi.”

Cao Đăng kéo Tống Dĩ Minh lại, nặn ra bản mặt vui vẻ nh&igrave;n t&ocirc;i: “Tuế Tuế, Tống Dĩ Minh đúng là khốn kiếp, nhưng kh&ocirc;ng đáng tội chết, tiền thuốc thang của ông nội cô cũng đang nhờ cậu ấy chi mà.”

“Chuyện lần n&agrave;y, t&ocirc;i đã c&oacute; cách giải quyết sơ bộ, nhưng cô phải phối hợp.”

“Cô cũng biết chương trình lần n&agrave;y Tống Dĩ Minh c&oacute; cá cược, nếu lật xe cũng kh&ocirc;ng phải chỉ mỗi mấy tỷ.”

Lời của Cao Đăng làm t&ocirc;i muốn nôn, nếu kh&ocirc;ng nhờ Tống Dĩ Minh, sao ông nội t&ocirc;i phải nhập viện.

Nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng thừa nhận, dù Cao Đăng gió chiều nào theo chiều đó, nhưng vẫn là một nhân vật lợi hại.

Mới qua bao lâu đã hiểu rõ mọi việc, ngoài sáng trong tối ám chỉ t&ocirc;i phối hợp với anh ta, thanh minh cho Tống Dĩ Minh.

Cái n&agrave;y cũng vừa hay đúng với mục đích của t&ocirc;i.

Lúc n&agrave;y Tống Dĩ Minh mới hiểu, giọng cũa hoà hoãn lại: “Tuế Tuế, lần n&agrave;y là anh c&oacute; lỗi với em, anh khốn kiếp. Nhưng em đừng vì anh mà huỷ hoại bản thân.”

“Lần n&agrave;y nếu thua cược thì em cũng kh&ocirc;ng sống tốt.”

Nhiếp Khê vẫn lệ rơi đầy mặt kép tay áo Tống Dĩ Minh, rất là bất mãn khi thấy hắn n&oacute;i như vậy với t&ocirc;i.

Tôi ngước mắt lên, nh&igrave;n vẻ lấy lòng của Tống Dĩ Minh.

Lại kh&ocirc;ng kiềm được, oẹ ra.

Mặt Cao Đăng tối sầm, kêu Tống Dĩ Minh dẫn Nhiếp Khê về phòng trước, để anh ta n&oacute;i chuyện với t&ocirc;i.

03.
Tôi vẫn nhớ, lần đầu gặp Tống Dĩ Minh, hắn đi giày thể thao trắng, đứng bên đường phát tờ rơi.

Lúc ấy t&ocirc;i đang đứng cạnh xe thể thao, chờ bạn.

Tống Dĩ Minh bước đến, lịch sự phát tờ rơi cho t&ocirc;i, n&oacute;i cửa hàng đang c&oacute; hoạt động, t&ocirc;i rảnh rỗi c&oacute; thể đến trải nghiệm.

Giờ nghĩ lại, c&oacute; thể là bắt đầu từ lần đó, hắn đã lập mưu tiếp cận t&ocirc;i.

Một tuần trôi qua, Tống Dĩ Minh cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện quanh t&ocirc;i.

Tôi thường đến quán cà phê, mỗi tuần còn đến cô nhi viện hỏi thăm sức khoẻ bọn nhỏ, lúc nào cũng sẽ gặp mặt hắn.

Một tối nọ, t&ocirc;i đang tr&ecirc;n đường từ cô nhi viện trở về nhà, bất chợt xe bị cán đinh thủng lốp, gọi cứu trợ xong mới biết phải hơn 40 phút nữa nhân viên sửa xe mới đến kịp.

Con đường tối đen, t&ocirc;i càng nh&igrave;n càng sợ. Lúc n&agrave;y Tống Dĩ Minh xuất hiện, lái xe đạp điện dừng ở trước mặt t&ocirc;i.

Hắn rất ít n&oacute;i, hỏi xong thì giúp t&ocirc;i thay bánh xe.

Sau đó cứ tiếp xúc với nhau, t&ocirc;i biết hắn học rất giỏi, xuất thân từ một thôn nhỏ trong núi.

Từ khi lên đại học đã vừa học vừa làm tự nuôi thân.

Nửa năm sau, t&ocirc;i tổ chức sinh nhật, lúc Tống Dĩ Minh tới, t&ocirc;i giới thiệu hắn cho một người đại diện.

Lúc bấy giờ, Tống Dĩ Minh mới bắt đầu làm thêm người mẫu ảnh.

Thỉnh thoảng cũng v&agrave;o đoàn đóng phim.

Một lần, Tống Dĩ Minh quay xong vai nam chính trong một bộ phim ngắn thì bày tỏ với t&ocirc;i, hai chúng t&ocirc;i chính thức yêu nhau.

Ban đầu, ông nội t&ocirc;i rất phản đối.

Nhưng Tống Dĩ Minh cư xử rất ho&agrave;n hảo.

Tôi đầu tư cho hắn hai bộ phim, giúp hắn c&oacute; chút danh tiếng.

Hắn vẫn nguỵ trang rất kỹ, n&oacute;i cảm ơn t&ocirc;i, thù lao quay phim cũng to&agrave;n đưa hết cho t&ocirc;i.

Một lần tình cờ, c&oacute; một blogger lớn tung ra tin đồn yêu đương.

Kết quả là bị tiền bịt miệng, công khai chuyện của t&ocirc;i với Tống Dĩ Minh.

Người nọ đăng ảnh Tống Dĩ Minh lái xe sang đưa đón t&ocirc;i đi ăn.

Tống Dĩ Minh nhờ mã ngoài đẹp trai và hình tượng săn sóc mà hút được một đợt fans bạn gái.

Trên mạng dồn dập suy đoán Tống Dĩ Minh là thiếu gia nhà giàu.

Công ty quản lý của hắn nhân cơ hội nhận vơ, công khai tình yêu của bọn t&ocirc;i, lấy luôn hình tượng thiếu gia cho Tống Dĩ Minh, n&oacute;i biệt thự nhà t&ocirc;i là của hắn.

Vì chuyện n&agrave;y mà Tống Dĩ Minh xin lỗi t&ocirc;i một tháng trời, n&oacute;i kh&ocirc;ng thể từ chối hình tượng công ty xây dựng.

Lúc đó t&ocirc;i kh&ocirc;ng quan tâm cộng đồng mạng n&oacute;i gì.

Lúc biết chuyện, ông nội rất bất mãn hắn, Tống Dĩ Minh bèn đến nhà t&ocirc;i xin lỗi, n&oacute;i sau n&agrave;y cưới nhau về sẽ đồng ý ở rể.

Thu nhập của hắn và họ của các con cũng sẽ theo t&ocirc;i.

Lúc n&agrave;y ông nội mới nhả ra, đồng ý cho bọn t&ocirc;i tiếp tục tìm hiểu.

Từ lâu, ba t&ocirc;i đã tìm được tình yêu của đời m&igrave;nh, ly dị với mẹ t&ocirc;i, định cư ở nước ngoài.

Từ đó, mẹ t&ocirc;i biến mất.

Từ lúc sinh ra đến giờ, một tay ông nội nuôi t&ocirc;i lớn.

Trong lòng t&ocirc;i từ nhỏ đến giờ, chỉ c&oacute; m&igrave;nh ông nội là người thân.

Tống Dĩ Minh mượn khổ nhục kế lấy được lòng tin của ông nội, bắt đầu học quản lý công ty với t&ocirc;i.

Sự nghiệp nghệ thuật của hắn cũng cùng lúc đạt tới đỉnh vinh quang.

Nhờ con mắt chọn kịch bản của t&ocirc;i giúp đỡ, hắn lấy được danh hiệu nam diễn viên điện ảnh xuất sắc nhất.

Công ty Ôn thị lúc bấy giờ bỗng xảy ra tranh chấp nội bộ, Tống Dĩ Minh lấy cớ tìm cách giải quyết, một m&igrave;nh đến gặp ông nội t&ocirc;i.

Không tới một tiếng sau, t&ocirc;i nghe tin ông nội đột nhiên tái phát bệnh cũ, hôn mê bất tỉnh.

Nhà họ Ôn rơi v&agrave;o khốn cảnh.

Khi đó, t&ocirc;i rất đau lòng vì chuyện của ông nội.

Mặt ngoài, Tống Dĩ Minh giúp t&ocirc;i giải quyết kiện tụng, nhưng bên trong lại âm thầm cấu kết với hội đồng quản trị, thuận lợi lên chức chủ tịch.

Sau đó, hắn dần lộ rõ bộ mặt thật.

Để lấy được lợi ích trường kỳ, hắn dùng tính mạng của ông nội uy hiếp t&ocirc;i.

Vì kế hoạch của công ty bọn chúng, ép t&ocirc;i v&agrave;o showbiz, ấn định hình tượng ác nữ cho t&ocirc;i.

Fans của hắn và cư dân mạng thi nhau suy đoán vô căn cứ, n&oacute;i t&ocirc;i đến từ một thôn nhỏ tr&ecirc;n núi, bám v&agrave;o Tống Dĩ Minh mới c&oacute; được cuộc sống bây giờ, giờ còn lòng tham kh&ocirc;ng đáy v&agrave;o showbiz moi tiền.

Tiếc là lúc đó t&ocirc;i kh&ocirc;ng hiểu, Tống Dĩ Minh khổ tâm thiết kế hết tất cả, chỉ là để hội đồng quản trị ho&agrave;n to&agrave;n từ bỏ ý định cho t&ocirc;i quay trở lại công ty.

Vì rõ ràng một người mang tiếng xấu như t&ocirc;i, kh&ocirc;ng c&oacute; một chút ích lợi gì với công ty, ngược lại còn gây hại.