Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau
Nơi nào Kiến Xanh qua thì nơi đó chỉ còn xương trắng nhưng từ khinh khí cầu Diệp Tố thấy ở đằng xa một mặt hồ ở một nơi khắp chốn đều là máu cùng xương và tiếng gào rống điên cuồng của yêu thú thì mặt hồ yên ả trông cực kỳ nổi bật

Nhờ cao nên Diệp Tố mới thể thấy rõ ràng cả bờ hồ đã Kiến Xanh bao vây nàng thậm chí còn thấy ở cạnh hồ vài cây cột kiến cao đến gấp đôi nàng chúng cứ thế lẳng lặng chồng lên như đang canh gác

Không nghi ngờ gì nữa chỉ cần ai dám bén mảng đến gần hồ nước thì nhất định sẽ chúng nó công kích

“Chúng ngoài bằng đường nào” Nhan Hảo cơ bản đã từ bỏ tìm cách đầu óc nàng hiện tại đã đơ như khúc gỗ nghĩ nổi gì nữa nàng quyết định dựa hết Diệp Tố

Diệp Tố chỉ mặt hồ đằng xa cho nàng thấy: “Yêu thú liều mạng chạy về hướng đó hẳn là nguyên nhân

Nhan Hảo qua mấy cột Kiến Xanh bên bờ hồ: “Hồ vẻ quan trọng

Diệp Tố chỉ chỉ lên trời chỉ chỉ đất: “Trên đều áp chế ngự kiếm độn thổ xong chỉ một con đường mặt đất thể mà còn cố tình đám Kiến Xanh gì là ăn nữa hiển nhiên là vì chặn tất cả mọi lối dẫn đến hồ nước đó

Nhan Hảo ngẩng đầu khinh khí cầu: “ chúng vẫn đang bay

Diệp Tố : “Đây là hề dùng đến linh lực” Hơn nữa may nhờ hướng gió thích hợp

Đương nhiên điều khiến Diệp Tố tin chắc rằng mặt hồ chính là lối là vì trong nguyên tác khi con lục giai yêu thú xuất hiện bên ngoài cấm địa trong đoạn văn dài thượt miêu tả nó cường hãn thế nào thì một câu ăn nhằm gì lắm đó là lông thân nó ướt đẫm

Nếu dính nước ở trong hồ thì nàng thật biết còn thể nguyên nhân nào khác

“Cùng lắm thì là chết thôi” Nhan Hảo nắm quạt lông hồng phấn “Chúng cứ thử xem

Diệp Tố về một góc của bờ hồ: “Trước đợi thêm một chút phía đó yêu thú đã tới gần hồ

Đám yêu thú phảng phất đã thương lượng với một nhóm một nhóm xông về hướng đó ngừng đối phó với Kiến Xanh đám ngã xuống thì đám thể tiến tới thêm một

Phương thức thảm thiết nhưng hữu hiệu mà thật sự một bầy nhỏ yêu thú đã sắp đến hồ nước

Nhan Hảo bám thành giỏ xuống : “ xem đám yêu thú đó tới bên hồ làm cái gì

Nàng dứt lời thì mấy cột Kiến Xanh cao gấp đôi bên bờ hồ trong nháy mắt tan như một cơn đại hồng thủy ập tới những yêu thú đó

Những con yêu thú hung tàn một đường giẫm lên xương máu của những yêu thú khác chạy tới đây mà cũng chỉ kịp gào lên vài tiếng giận dữ đó liền như những quân cờ domino ầm ầm ngã xuống đất loáng một cái chỉ còn một đống xương

“……” Nhan Hảo yên lặng ngậm miệng

Tầm mắt Diệp Tố dừng ở đám yêu thú phía hai tay nắm thành giỏ vô thức siết chặt khiến cho gân xanh mu bàn tay nổi lên nàng đang tìm con yêu thú lục giai theo mô tả của nguyên tác chỉ cần nó thể xông qua phòng tuyến Kiến Xanh tiến hồ nước thì các nàng sẽ khả năng ngoài

Đầu chim khỉ đuôi lông dài thân đốm đỏ

Tìm

Diệp Tố chằm chằm một con yêu thú khỉ đột nhiên nhảy đạp lên mấy con yêu thú khác nó đúng là đầu chim đuôi lông dài cũng đốm đỏ

Hình thể của yêu thú tuy lớn nhưng sức bật mạnh mỗi lần đạp lên yêu thú khác để mượn lực nhảy về phía thì đều thể nhảy xa

Nó đạp lên mấy con yêu thú nhảy vài lần khi còn một đoạn cuối cùng mắt thấy sắp đáp xuống giữa đàn kiến thì quanh nó đột nhiên toát lửa ngay cả lòng bàn chân cũng khi dẫm xuống đất liền thiêu hai dấu chân giữa đàn kiến

Tuy nhiên đám Kiến Xanh quá nhiều Diệp Tố thấy con yêu thú đó rõ ràng khựng một chút giây tiếp theo ngửa đầu thét lớn một tiếng lửa bùng lên lớn hơn nữa bộc phát một sức bật cực lớn nhảy qua đám kiến trong hồ nước

“Đi

Diệp Tố chụp cánh tay Nhan Hảo kéo nàng nhảy xuống hồ nước nhảy nửa đường nàng còn lấy roi vung lên quấn khinh khí cầu giật mạnh một cái thu nó túi Càn Khôn

Nhan Hảo nắm chặt quạt lông vẻ mặt cảm xúc đón gió nhảy hồ hiện tại nàng đối với tất cả động tác của Diệp Tố đã chết lặng

Chết thì chết

……

Thời gian trong Hỗn Độn Kính đã trôi qua hơn hai mươi ngày phần lớn các tử thực lực tồi đều đã đến khu vực bên cạnh cấm địa chuẩn ở quanh đây thử thời vận

Trong thời gian tử các đại tông môn đều đang liên thủ săn giết yêu thú ngũ giai ở phụ cận cấm địa

“Vẫn còn thấy Diệp Tố ” Từ Trình Ngọc hỏi Chu Vân đang tới

Chu Vân lắc đầu: “Muội đã hỏi các tông môn cũng hỏi qua một ít tán tu chỉ một là từng gặp qua Diệp Tố

“Ở ” Từ Trình Ngọc hỏi

“Ở gần đầm lầy lúc mới tiến Hỗn Độn Kính mấy ngày” Chu Vân lặng lẽ thoáng qua Du Phục Thời đang ở cách đó xa “Diệp Tố khi nào đã xảy chuyện

“Không thể nào” Từ Trình Ngọc phủ nhận nghĩ nghĩ hỏi “Những tông môn khác ai thực lực cao mà vẫn tụ về đây

“Tông môn khác……” Chu Vân điểm qua trong đầu một lần chợt nghĩ đến một “Nhan Hảo Hợp Hoan Tông còn thấy đến

“Nhan Hảo” Từ Trình Ngọc suy tư một lát “Các nàng khả năng đã cùng Hỗn Độn Kính lớn như hai hẳn là còn đang ở chỗ khác

Chu Vân thở dài: “Dịch Huyền vẫn còn đang một đấu yêu thú

Từ Trình Ngọc ấn ấn thái dương Thiên Cơ Môn Diệp Tố một so với một còn cố chấp hơn

Rõ ràng thú đan đều đủ mà vẫn liều mạng tìm yêu thú

Dịch Huyền hết lần đến lần khác đưa bản thân chỗ chết đó kéo một thân đầy máu trở về chỗ dừng chân

Còn Du Phục Thời tuy rằng những yêu thú đó khiến thương nhưng số lần động thủ nhiều đến nỗi khiến khác phát hoảng

“Du công tử cảm thấy Diệp Tố khả năng đã cùng Hợp Hoan Tông Nhan Hảo đến chỗ khác” Từ Trình Ngọc đến bên cạnh Du Phục Thời “Nhan Hảo là Nguyên Anh sơ kỳ phần lớn yêu thú trong Hỗn Đỗn Kính đều thể đụng đến nàng Diệp Tố thủ đoạn cũng đa dạng……”

Lúc Du Phục Thời vốn đang đột nhiên phắt dậy

Từ Trình Ngọc dọa nhảy dựng còn tưởng rằng định tay với vội vàng lui về phía vài bước nhưng đó phát hiện Du Phục Thời chỉ là lên đầu về hướng của cấm địa

“Có chuyện gì ” Từ Trình Ngọc cũng theo tầm mắt phóng thần thức dò xét thì cũng cảm nhận ẩn ẩn dao động khác thường

Du Phục Thời trả lời mà nhấc bước về hướng đó Từ Trình Ngọc nghĩ nghĩ cũng theo bảo Chu Vân lưu ở cùng những tử Ngô Kiếm Phái khác

Lữ Cửu thấy cũng lên theo

Phụ cận xung quanh cấm địa

Thân truyền tử của các đại tông môn đều như thể cảm ứng sôi nổi về hướng của cấm địa

“Lục sư

Một tử của Côn Luân Phái thấy Lục Trầm Hàn lên khỏi do dự hỏi

Lục Trầm Hàn giơ lên một bàn tay ý bảo im lặng ngay đó chợt ngự kiếm bay về hướng cấm địa

Phản ứng giống với còn Vạn Phật Tông Cốc Lương Thiên Hợp Hoan Tông Mai Cừu Nhân Ngũ Hành Tông Liên Liên và Trình Hoài An cùng với thân truyền tử của Thượng Khuyết Tông

……

“Đó là cái gì

Ninh Thiển Dao đang đả tọa nghỉ ngơi Giản Hồ ở bên cạnh cũng vết thương Khấp Huyết kiếm chém đến bây giờ vẫn lành

Các tán tu hợp tác vốn đang tập trung xung quanh hai bọn họ đột nhiên hô lên

Ninh Thiển Dao mở mắt liền thấy một con yêu thú cả bao phủ trong lửa chậm rãi bước từ kết giới của cấm địa

Mọi ở đây đều từng gặp qua yêu thú cấp bậc cao như thế thậm chí sợ tới mức động đậy nổi

Giản Hồ trong nháy mắt kéo tay Ninh Thiển Dao chạy trốn đây là lục giai yêu thú

Ninh Thiển Dao đè tay : “Muội thể cảm nhận linh hỏa của yêu thú ích với

Nàng là Huyền Âm chi thể khả năng học luyện khí mà thiên phú của nàng cũng tồi

“Nó là lục giai yêu thú” Giản Hồ tán đồng

“Huynh yểm trợ cho ” Ninh Thiển Dao kiên định nàng chỉ yêu thú bước từ cấm địa “Chúng liên thủ chân của con yêu thú đó thương

“…… Được

sự đồng ý của Giản Hồ Ninh Thiển Dao nâng cao giọng với các tán tu khác: “Chư vị hãy lui về chúng lưu ngăn cản nó

hô: “Ninh đạo hữu con yêu thú ít nhất là lục giai hai các vị sợ là đủ sức để chúng cùng giúp một tay

“Có thể thoát nào đó” Ninh Thiển Dao mặc một thân bạch y ở chỗ cao “Hai chúng đã là Nguyên Anh trung kỳ vẫn còn một con đường sống những khác ở chỉ là chịu chết mà thôi chi bằng các vị cứ tồn tại ngoài tiếp tục thi đấu

“Ân tình hôm nay của Ninh đạo hữu suốt đời khó quên

Các tán tu chắp tay cúi từ biệt Ninh Thiển Dao cùng Giản Hồ một cái thật sâu ngay đó nhanh chóng rời

Lúc yêu thú lục giai đã bước khỏi cấm địa chạy thẳng về hướng của bọn họ

Ninh Thiển Dao cùng Giản Hồ liếc hai đồng thời nhảy lên chủ động đón đầu nó

“Chỉ cần cầm cự một lát để lấy linh hỏa nó là ” Ninh Thiển Dao với Giản Hồ

Hai bọn họ đều đã là Nguyên Anh trung kỳ nếu dùng hết mọi cách vẫn thể tránh thoát

Ở một đầu khác các tán tu rời đụng Lục Trầm Hàn ngự kiếm bay đến liền cầu cứu

“Ninh Thiển Dao” Lục Trầm Hàn thấy cái tên rốt cuộc ngừng “Nàng ở phía

Tán tu liên tục gật đầu: “Ninh đạo hữu vì để chúng thể trốn mà đã cùng Giản đạo hữu ở liên thủ ngăn cản con lục giai yêu thú đó

“Lục giai yêu thú……” Lục Trầm Hàn thấp giọng lặp một lần kiếm động liền một lần nữa biến mất mắt các tán tu

Ngay bên ngoài cấm địa Giản Hồ vì để Ninh Thiển Dao cơ hội lấy linh hỏa nên một hình hấp dẫn hết tất cả lực chú ý của yêu thú đầu chim khỉ

Mãi đến lúc cái đuôi của yêu thú quất sang một bên Ninh Thiển Dao mới gom đủ linh hỏa

Yêu thú giận dữ thôi đầu công kích Ninh Thiển Dao nàng vội vàng vung kiếm lên đỡ nhưng yêu thú một trảo táng bay

Khi Lục Trầm Hàn đến nơi đập mắt chính là cảnh tượng liền phi thân đến ôm lấy Ninh Thiển Dao một tay rút Cô Thương kiếm chém xuống yêu thú kiếm ý quyết liệt mang theo khí thế thể ngăn cản

“Lục ca ca” Ninh Thiển Dao sườn mặt của Lục Trầm Hàn nhẹ giọng hô một câu

Hai một lần nữa gặp cố tình còn theo phương thức khiến cho tim Ninh Thiển Dao đập cực nhanh

Lúc những khác cũng lần lượt đuổi tới Vạn Phật Tông Cốc Lương Thiên dừng Lục Trầm Hàn vung kiếm từng bao giờ giao thủ với tử Côn Luân

“Chuyện rốt cuộc là Trong Hỗn Độn Kính thật sự lục giai yêu thú ” Liên Liên yêu thú đó cả kinh

“Hẳn là nó từ cấm địa” Trình Hoài An suy đoán

“Không thể nào cấm địa Hỗn Độn Kính chỉ ” Đệ tử Thượng Khuyết Tông “Ngay cả tông chủ Côn Luân cũng biết tình huống bên trong như thế nào

Hỗn Độn Kính là vật lưu từ Thần Vẫn kỳ tu sĩ Hợp Thể kỳ trở lên thể tiến nên mới lấy làm nơi thí luyện cho tử

Ban đầu bởi vì nhiều tử lạc cấm địa sinh tử rõ nên Côn Luân đã từng phái ít chấp sự Hóa Thần kỳ tuy nhiên tất cả đều trở mệnh đèn cũng đều tắt

“Từ Trình Ngọc” Liên Liên đầu thấy Ngô Kiếm Phái cũng đã tới mấu chốt là ngay phía còn hai tử Thiên Cơ Môn cũng theo sát

Không là ba

Tầm mắt Liên Liên dừng Dịch Huyền đang chậm rãi tới ở phía từ đầu xuống chân một chỗ nào là thương

“Lục giai yêu thú” Từ Trình Ngọc thấy yêu thú cũng kinh ngạc thốt lên

“Có vẻ là thoát ngoài từ cấm địa” Liên Liên lưng “Diệp Tố thật ở đây

Du Phục Thời cũng phản ứng bọn họ mà lập tức về phía cấm địa

“Ngươi làm gì” Dịch Huyền tiến lên ngăn động tác chút mạnh nên kéo miệng vết thương toác tuy nhiên mặt hề xuất hiện cảm xúc dư thừa nào “Muốn chết hả

Du Phục Thời tránh khỏi tay tiếp tục về phía

Từ Trình Ngọc cũng ý giữ nhưng Khấp Huyết kiếm chỉa thẳng uy hiếp cách nào tiến lên

Bên ồn ào khiến các tông môn khác cũng đồng loạt sang tử Thượng Khuyết Tông cùng Vạn Phật Tông quen Du Phục Thời trong ánh mắt mang theo vẻ xa lạ

Du Phục Thời nửa đường thì đột nhiên dừng mặt mọi tháo túi Càn Khôn bên hông xuống ném về một chỗ một bóng : “Diệp Tố thú đan

Không giống với suy nghĩ của mọi là túi Càn Khôn sẽ rơi mặt đất túi Càn Khôn thật đúng là đập trúng cái gì đó

“Ây da da thuật giải ” Một thanh âm quen thuộc đột nhiên vang lên