Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

1

Lúc lần đầu tiên Giang Tuyết Hạc bệnh đường lưu đày Hắn vốn là hiếu thắng ngọc chất kim tướng vương tôn công tử nhưng ngã xuống trở thành tù nhân

Tổ phụ kính ngưỡng nhất huyết tiên kim loan phụ phơi thây đầu đường mẫu thân chịu nổi khuất nhục khi đưa giáo phường ti mang theo ấu tr//eo cổ t//ự s//át

Lưu đày ngày đó quạnh quẽ thê lương cố nhân một ai dám tới đưa tiễn

Trong một đêm mất nhà mất thân mất bạn bè Giang Tuyết Hạc ngã xuống đường đến Bắc Địa

Lính canh đ//ánh cho da tróc thịt bong cũng nhúc nhích

Ngay khi lính áp giải định báo bệnh chet ch//ôn ngay tại chỗ một cánh tay cường tráng nâng lên Giọng nam nhân trầm thấp lực: “Tiểu lang quân đã chet cái gì cũng Đã chet nghi lễ cũng

Một câu ngắn ngủi khiến kinh hãi như tỉnh mộng liều mạng nuốt nước gạo nam nhân đút miệng cố gắng mở mắt

Nam nhân họ Thẩm Giang Tuyết Hạc gọi là Thẩm Thẩm thừa dịp bốn phía cho biết kỳ thật tới tìm

Đó là một hầu nam tự xưng nữ lang nhà nhờ vả đến đây đưa quần áo và lương thực cho Giang lang quân nhưng lời còn xong đã hai hầu cường tráng vội vàng chạy tới kéo

Giang Tuyết Hạc nắm chặt cổ tay áo Đầu tiên là đó hốc mắt đỏ lên

Thế gian thì còn một nhớ nhung Ít nhất…… Còn một nhớ Cho dù là vì cũng cố gắng sống sót

2

Đến Bắc Địa Giang Tuyết Hạc mới biết cái gì gọi là địa ngục nhân gian

Đám phạm nhân lưu đày gầy trơ xương nhưng vẫn mạo hiểm lao động trong gió tuyết ăn đủ no mặc đủ ấm nếu lười biếng một chút sẽ đổi lấy roi vọt của quản ngục

Cuộc sống như kéo dài trọn hai năm nhưng chuyển biến ngược bởi vì trị hủ bại mà càng thêm ác liệt

Cho đến khi một thiếu niên cùng phòng chỉ vì hai câu mà đ//ánh chet tươi

Thẩm dậy: “Vương hầu tướng quân dũng khí

Ngắn ngủn tám chữ đã khiến phạm nhân lưu đày đến phương bắc lên khởi nghĩa

Thiên hạ khốn khổ Triệu thị bạo chính đã lâu Bọn họ một đường xuôi nam càng ngày càng nhiều gia nhập đội ngũ của bọn họ cũng quận thủ thấu vương triều đã mục nát chủ động mở cửa thành nghênh đón nghĩa quân

Khi đánh hạ tòa thành trì thứ ba nhận tin tức Lư Huy Âm sắp thành hôn Giang Tuyết Hạc sửng sốt thật lâu

Trong lòng sinh một tia oán hận Nàng là chỗ dựa của nhưng nàng cũng là Lư Huy Âm chân thành dũng cảm thông minh

Vốn dĩ sẽ nhiều yêu nàng Trong lòng Giang Tuyết Hạc chỉ còn một ý niệm

Hắn bộ dáng nàng mặc áo cưới Giang Tuyết Hạc để ý tẩu khuyên can đơn thương độc mã lẻn Thịnh Kinh

Hắn giả trang thành một lão già còng lưng mặt bỏng để ý ánh mắt chán ghét của bên ngoài cố gắng chen giữa đám Chỉ vì thể cách nàng gần một chút

Giang Tuyết Hạc đạt mong Nàng mặc hôn phục tóc mai xanh như mây cầm quạt tròn trong tay tỳ nữ đỡ từ xe hoa xuống Đưa mắt tựa hồ lướt qua

Lư Huy Âm dừng nhưng nhanh một tỳ nữ dừng bên cạnh Tạ phủ chuẩn hỉ quả cho dân chúng vây xem M

Tỳ nữ đưa cho phần nhưng ngoại trừ hỉ quả còn mấy khối bạc vụn

“Lão ông tiểu thư chúng chúc thân thể khỏe mạnh

Giang Tuyết Hạc cầm túi vải nặng trịch cơ thể run nhẹ Người trong lòng vẫn là vầng trăng trong sáng

đã còn xứng đôi với nàng nữa

3

Gặp Lư Huy Âm là ở Ung Thành Thu tỷ phân biệt bắt ở trong thành là vị Thanh Hà công chúa

Giang Tuyết Hạc hỏi: “Không Triệu Lan Nhược chẳng lẽ còn thể là khác

Thu tỷ : “Nàng tự xưng là thê tử của đốc quân Tạ Hoài Lăng

Giang Tuyết Hạc đột nhiên lên Thê tử Tạ Hoài Lăng đó là – – cho tới bây giờ từng chạy nhanh như

Dưới chân tựa như nổi gió chỉ hận quá chậm nhưng khi thật sự đến cửa bỗng nhiên hoảng sợ

Lại trong phòng truyền một giọng nữ khiến hồn khiên mộng nhiễu

“Tiểu tướng quân

Giang Tuyết Hạc đẩy mạnh cửa Bốn mắt Sau sáu năm cuối cùng cũng gặp nàng

Từ miệng Lư Huy Âm biết cảnh ngộ của nàng mấy năm nay

Thì nàng cùng Tạ Hoài Lăng là bệ hạ tứ hôn

Tạ Hoài Lăng yêu thương chiều chuộng làm nàng dỡ bỏ tâm phòng khi nàng cùng Triệu Lan Nhược đồng thời bắt mang Triệu Lan Nhược để một nàng ở trong doanh trại địch

Giang Tuyết Hạc dám nghĩ nữa Nếu ở đây Lư Huy Âm sẽ gặp chuyện gì –

“Giang Tuyết Hạc gặp vui vẻ

Một câu của nàng đã xoa dịu tất cả bất an phẫn hận của Hắn nhiều điều cuối cùng chỉ thể khắc chế trả lời nàng: “Ta cũng

4

Lư Huy Âm nhanh chóng thích ứng với cuộc sống ở Ung Thành

Rất nhiều lần vội vàng ngang qua liền thể thấy nàng một đám vây ở chính giữa bình thản ung dung bút long xà

Dần dần họ nhắc đến nàng mặt còn là “ trong lòng tiểu tướng quân” nữa

Mà là “Lư nữ lang”

Giang Tuyết Hạc cùng hữu vinh yên Người trong lòng làm thể là vật sở hữu của ai chứ

Ý nghĩ ngày bọn họ thành hôn một lần nữa chứng thực Đó đã là hai năm

Trong lúc Tạ Hoài Lăng bắt nàng mang về Thịnh Kinh theo Thẩm công phá Thịnh Kinh tìm nàng

Lúc đó nàng đã tự do Ngày ăn mừng cố lấy dũng khí cầu hôn nàng

Lư Huy Âm đồng ý Hắn mừng rỡ như đ//iên hận thể định hôn lễ ngay ngày mai bọn Trần Mạnh Lý Thắng nghiêm khắc ngăn ngay cả Mạch Đông và Thu tỷ cũng phản đối

Bọn họ chuẩn thật một hôn lễ long trọng Không thể để Lư Huy Âm chịu thiệt

Lớn cỡ nào Giang Tuyết Hạc hoài nghi mọi trong thành đều đến đưa nàng xuất giá

Thì khi thiên hạ an định quan chủ Đại Từ Quan liền đem một việc thiện công bố rộng rãi: Mùa đông cuối cùng của tiền triều lương thực khan hiếm đường đói Là Lư viện trưởng tự đến nhà phú hộ quyền quý trong kinh hóa duyên gom góp đủ bảy mươi tấn lương thực nấu thành cháo loãng lấy danh nghĩa Đại Từ Quan phân phát cho dân đói

Lúc mới tránh thảm trạng đói khát khắp nơi để cho đại đa số chống đỡ đến khi tân đế thành

Dân chúng cứu tế trong lòng cảm kích tự phát đầu đường đưa nàng xuất giá

Lư Huy Âm mặc trang phục cưới nhưng lấy quạt tròn che mặt mà vén màn lên gật đầu lễ với dân chúng hai bên đường

Các nữ sinh của nàng ngẩng đầu ưỡn ngực theo xe hoa Dẫn đầu là Mạch Đông cuối cùng phỏng chừng chỉ chín tuổi Tuổi tác giống chỉ vẻ kiêu ngạo mặt giống

Lư tiểu lang quân khi xem lễ lau hốc mắt phiếm hồng hung tợn uy hiếp : “Nếu ngươi dám đối xử với đường tỷ của sẽ tha cho ngươi

Mạch Đông ôm ngực nghĩa bạc vân thiên: “Không cần ngươi Ngươi nghĩ là thể

Giang Tuyết Hạc khổ: “Mạch Đông nhớ rõ hai năm ngươi còn biểu ca quan trọng nhất của ngươi

Mạch Đông lời lẽ oai hùng: “ chỉ là của còn là trong lòng

Lư tiểu lang quân sắc mặt thay đổi liên tục Thay đổi bộ dáng hung tợn thúc giục : “Thời gian sắp đến ngươi mau tránh

Lư Huy Âm đang lẳng lặng giường chờ đợi Nàng ngại trâm cài phiền phức đã sớm lấy xuống mặc tẩm y màu trắng mái tóc dài như thác nước xõa tung vai lộ một khuôn mặt trắng nõn xinh

Giang Tuyết Hạc bỗng nhiên khẩn trương Yết hầu nhẹ nhàng lăn một cái

“Huy Âm… ”

Lư Huy Âm mỉm

Trăng cao trong lòng Cuối cùng cũng chạm vầng trăng

[HẾT]

1

Lúc lần đầu tiên Giang Tuyết Hạc bệnh đường lưu đày Hắn vốn là hiếu thắng ngọc chất kim tướng vương tôn công tử nhưng ngã xuống trở thành tù nhân

Tổ phụ kính ngưỡng nhất huyết tiên kim loan phụ phơi thây đầu đường mẫu thân chịu nổi khuất nhục khi đưa giáo phường ti mang theo ấu tr//eo cổ t//ự s//át

Lưu đày ngày đó quạnh quẽ thê lương cố nhân một ai dám tới đưa tiễn

Trong một đêm mất nhà mất thân mất bạn bè Giang Tuyết Hạc ngã xuống đường đến Bắc Địa

Lính canh đ//ánh cho da tróc thịt bong cũng nhúc nhích

Ngay khi lính áp giải định báo bệnh chet ch//ôn ngay tại chỗ một cánh tay cường tráng nâng lên Giọng nam nhân trầm thấp lực: “Tiểu lang quân đã chet cái gì cũng Đã chet nghi lễ cũng

Một câu ngắn ngủi khiến kinh hãi như tỉnh mộng liều mạng nuốt nước gạo nam nhân đút miệng cố gắng mở mắt

Nam nhân họ Thẩm Giang Tuyết Hạc gọi là Thẩm Thẩm thừa dịp bốn phía cho biết kỳ thật tới tìm

Đó là một hầu nam tự xưng nữ lang nhà nhờ vả đến đây đưa quần áo và lương thực cho Giang lang quân nhưng lời còn xong đã hai hầu cường tráng vội vàng chạy tới kéo

Giang Tuyết Hạc nắm chặt cổ tay áo Đầu tiên là đó hốc mắt đỏ lên

Thế gian thì còn một nhớ nhung Ít nhất…… Còn một nhớ Cho dù là vì cũng cố gắng sống sót

2

Đến Bắc Địa Giang Tuyết Hạc mới biết cái gì gọi là địa ngục nhân gian

Đám phạm nhân lưu đày gầy trơ xương nhưng vẫn mạo hiểm lao động trong gió tuyết ăn đủ no mặc đủ ấm nếu lười biếng một chút sẽ đổi lấy roi vọt của quản ngục

Cuộc sống như kéo dài trọn hai năm nhưng chuyển biến ngược bởi vì trị hủ bại mà càng thêm ác liệt

Cho đến khi một thiếu niên cùng phòng chỉ vì hai câu mà đ//ánh chet tươi

Thẩm dậy: “Vương hầu tướng quân dũng khí

Ngắn ngủn tám chữ đã khiến phạm nhân lưu đày đến phương bắc lên khởi nghĩa

Thiên hạ khốn khổ Triệu thị bạo chính đã lâu Bọn họ một đường xuôi nam càng ngày càng nhiều gia nhập đội ngũ của bọn họ cũng quận thủ thấu vương triều đã mục nát chủ động mở cửa thành nghênh đón nghĩa quân

Khi đánh hạ tòa thành trì thứ ba nhận tin tức Lư Huy Âm sắp thành hôn Giang Tuyết Hạc sửng sốt thật lâu

Trong lòng sinh một tia oán hận Nàng là chỗ dựa của nhưng nàng cũng là Lư Huy Âm chân thành dũng cảm thông minh

Vốn dĩ sẽ nhiều yêu nàng Trong lòng Giang Tuyết Hạc chỉ còn một ý niệm

Hắn bộ dáng nàng mặc áo cưới Giang Tuyết Hạc để ý tẩu khuyên can đơn thương độc mã lẻn Thịnh Kinh

Hắn giả trang thành một lão già còng lưng mặt bỏng để ý ánh mắt chán ghét của bên ngoài cố gắng chen giữa đám Chỉ vì thể cách nàng gần một chút

Giang Tuyết Hạc đạt mong Nàng mặc hôn phục tóc mai xanh như mây cầm quạt tròn trong tay tỳ nữ đỡ từ xe hoa xuống Đưa mắt tựa hồ lướt qua

Lư Huy Âm dừng nhưng nhanh một tỳ nữ dừng bên cạnh Tạ phủ chuẩn hỉ quả cho dân chúng vây xem M

Tỳ nữ đưa cho phần nhưng ngoại trừ hỉ quả còn mấy khối bạc vụn

“Lão ông tiểu thư chúng chúc thân thể khỏe mạnh

Giang Tuyết Hạc cầm túi vải nặng trịch cơ thể run nhẹ Người trong lòng vẫn là vầng trăng trong sáng

đã còn xứng đôi với nàng nữa

3

Gặp Lư Huy Âm là ở Ung Thành Thu tỷ phân biệt bắt ở trong thành là vị Thanh Hà công chúa

Giang Tuyết Hạc hỏi: “Không Triệu Lan Nhược chẳng lẽ còn thể là khác

Thu tỷ : “Nàng tự xưng là thê tử của đốc quân Tạ Hoài Lăng

Giang Tuyết Hạc đột nhiên lên Thê tử Tạ Hoài Lăng đó là – – cho tới bây giờ từng chạy nhanh như

Dưới chân tựa như nổi gió chỉ hận quá chậm nhưng khi thật sự đến cửa bỗng nhiên hoảng sợ

Lại trong phòng truyền một giọng nữ khiến hồn khiên mộng nhiễu

“Tiểu tướng quân

Giang Tuyết Hạc đẩy mạnh cửa Bốn mắt Sau sáu năm cuối cùng cũng gặp nàng

Từ miệng Lư Huy Âm biết cảnh ngộ của nàng mấy năm nay

Thì nàng cùng Tạ Hoài Lăng là bệ hạ tứ hôn

Tạ Hoài Lăng yêu thương chiều chuộng làm nàng dỡ bỏ tâm phòng khi nàng cùng Triệu Lan Nhược đồng thời bắt mang Triệu Lan Nhược để một nàng ở trong doanh trại địch

Giang Tuyết Hạc dám nghĩ nữa Nếu ở đây Lư Huy Âm sẽ gặp chuyện gì –

“Giang Tuyết Hạc gặp vui vẻ

Một câu của nàng đã xoa dịu tất cả bất an phẫn hận của Hắn nhiều điều cuối cùng chỉ thể khắc chế trả lời nàng: “Ta cũng

4

Lư Huy Âm nhanh chóng thích ứng với cuộc sống ở Ung Thành

Rất nhiều lần vội vàng ngang qua liền thể thấy nàng một đám vây ở chính giữa bình thản ung dung bút long xà

Dần dần họ nhắc đến nàng mặt còn là “ trong lòng tiểu tướng quân” nữa

Mà là “Lư nữ lang”

Giang Tuyết Hạc cùng hữu vinh yên Người trong lòng làm thể là vật sở hữu của ai chứ

Ý nghĩ ngày bọn họ thành hôn một lần nữa chứng thực Đó đã là hai năm

Trong lúc Tạ Hoài Lăng bắt nàng mang về Thịnh Kinh theo Thẩm công phá Thịnh Kinh tìm nàng

Lúc đó nàng đã tự do Ngày ăn mừng cố lấy dũng khí cầu hôn nàng

Lư Huy Âm đồng ý Hắn mừng rỡ như đ//iên hận thể định hôn lễ ngay ngày mai bọn Trần Mạnh Lý Thắng nghiêm khắc ngăn ngay cả Mạch Đông và Thu tỷ cũng phản đối

Bọn họ chuẩn thật một hôn lễ long trọng Không thể để Lư Huy Âm chịu thiệt

Lớn cỡ nào Giang Tuyết Hạc hoài nghi mọi trong thành đều đến đưa nàng xuất giá

Thì khi thiên hạ an định quan chủ Đại Từ Quan liền đem một việc thiện công bố rộng rãi: Mùa đông cuối cùng của tiền triều lương thực khan hiếm đường đói Là Lư viện trưởng tự đến nhà phú hộ quyền quý trong kinh hóa duyên gom góp đủ bảy mươi tấn lương thực nấu thành cháo loãng lấy danh nghĩa Đại Từ Quan phân phát cho dân đói

Lúc mới tránh thảm trạng đói khát khắp nơi để cho đại đa số chống đỡ đến khi tân đế thành

Dân chúng cứu tế trong lòng cảm kích tự phát đầu đường đưa nàng xuất giá

Lư Huy Âm mặc trang phục cưới nhưng lấy quạt tròn che mặt mà vén màn lên gật đầu lễ với dân chúng hai bên đường

Các nữ sinh của nàng ngẩng đầu ưỡn ngực theo xe hoa Dẫn đầu là Mạch Đông cuối cùng phỏng chừng chỉ chín tuổi Tuổi tác giống chỉ vẻ kiêu ngạo mặt giống

Lư tiểu lang quân khi xem lễ lau hốc mắt phiếm hồng hung tợn uy hiếp : “Nếu ngươi dám đối xử với đường tỷ của sẽ tha cho ngươi

Mạch Đông ôm ngực nghĩa bạc vân thiên: “Không cần ngươi Ngươi nghĩ là thể

Giang Tuyết Hạc khổ: “Mạch Đông nhớ rõ hai năm ngươi còn biểu ca quan trọng nhất của ngươi

Mạch Đông lời lẽ oai hùng: “ chỉ là của còn là trong lòng

Lư tiểu lang quân sắc mặt thay đổi liên tục Thay đổi bộ dáng hung tợn thúc giục : “Thời gian sắp đến ngươi mau tránh

Lư Huy Âm đang lẳng lặng giường chờ đợi Nàng ngại trâm cài phiền phức đã sớm lấy xuống mặc tẩm y màu trắng mái tóc dài như thác nước xõa tung vai lộ một khuôn mặt trắng nõn xinh

Giang Tuyết Hạc bỗng nhiên khẩn trương Yết hầu nhẹ nhàng lăn một cái

“Huy Âm… ”

Lư Huy Âm mỉm

Trăng cao trong lòng Cuối cùng cũng chạm vầng trăng

[HẾT]