Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

15

Tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa. Tiếng gõ cửa ngắn, dồn dập.

“Mở cửa ra! Đồ chet tiệt! Đồ chet tiệt! Thứ con gái hư! Đừng giả vờ không ở nhà, tao biết mày đang ở trong đó!

“A—” Tiếng khóc la từ bên ngoài truyền vào rõ mồn một: “Đồ vô ơn! Kiếm được tiền rồi thì không thèm ngó ngàng đến bố mẹ nữa hả?”

“Trời ơi! Ông trời ơi! Hãy nhìn xem đứa con bất hiếu này đi! Bố mẹ khổ cực nuôi lớn nó, giờ nó kiếm tiền được rồi thì không thèm nuôi bố mẹ nữa!”

Bên ngoài truyền đến những âm thanh hỗn loạn, hình như có người xúm lại xem. Ai ở bên ngoài vậy? Có phải đang tìm Triệu Điềm không?

Tôi từ từ mặc quần áo, định lại gần cửa xem thử. Nhưng ngay khi tôi đang mặc dở, đã nghe thấy tiếng “rầm rầm” đập cửa…

Khi cánh cửa bị xô tung ra, tôi vừa kịp xỏ giày xong.

Đối diện với tôi là một người đàn ông to cao, khoảng hơn năm mươi tuổi. Đằng sau ông ta là một người phụ nữ trạc tuổi, dáng vẻ hung dữ, rõ ràng tiếng chửi rủa vừa rồi chính là từ bà ta.

Người cuối cùng bước vào là một người đàn ông gầy gò, nhìn khoảng ba mươi tuổi. Người đàn ông lớn tuổi liếc tôi, trong mắt hiện lên chút bối rối: “… Cô là ai? Triệu Điềm đâu?”

Người phụ nữ ngay lập tức đổi giọng, giọng nói trở nên mềm mỏng, cố làm ra vẻ dễ chịu: “Xin lỗi nhé, chúng tôi tìm nhầm chỗ à? Nghe nói Triệu Điềm ở đây, nó là con gái của chúng tôi.”

“Ở đây không có ai tên Triệu Điềm cả.” Tôi trả lời: “Các người tìm nhầm chỗ rồi.”

Người đàn ông cười gượng gạo, ba người định lùi ra ngoài. Ông ta chỉ vào cánh cửa: “Xin lỗi nhé, cái cửa này…”

Ý là không định bồi thường.

Dĩ nhiên tôi cũng không dám bắt họ bồi thường. Với dáng vẻ này, tốt nhất là để họ đi càng nhanh càng tốt.

Tôi nín thở chờ họ rời đi. Nhưng kh&ocirc;ng ngờ, người đàn ông ba mươi tuổi bỗng lùi lại vài bước, rồi lật lên cuốn <> tr&ecirc;n bàn.

“Triệu Điềm!”

“Bố! Mẹ! Đây chính là nhà của con ranh Triệu Điềm!”

16

Nhà là gì?

Ngồi trong đồn cảnh sát, t&ocirc;i tự hỏi. Là nơi c&oacute; bố mẹ t&ocirc;i, c&oacute; Giang Nồng, cả ba người họ ngồi ăn cơm dưới ánh đèn vàng mờ, vui vẻ, đầm ấm sao?

Hay là căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô thành phố, nơi từng giam giữ Triệu Điềm hơn mười ngày, chỉ để cô ấy bỏ lỡ cơ hội nhập học cấp ba?

Nhà rốt cuộc là gì?

Không xa chỗ t&ocirc;i, đôi vợ chồng kia đang cẩn thận chăm sóc cánh tay của “cậu con trai” ba mươi tuổi của họ, vừa xoa nhẹ vừa hỏi han xem c&oacute; đau kh&ocirc;ng.

Tôi nghĩ, đây chính là nhà.

Là nhà của anh trai Triệu Điềm, là nhà của Giang Nồng, nhưng kh&ocirc;ng phải là nhà của t&ocirc;i hay của cô ấy. Vậy nên, khi cảnh sát hỏi tên t&ocirc;i, t&ocirc;i nhất quyết kh&ocirc;ng trả lời.

“Không phải…” Chú cảnh sát bất lực thở dài: “Dựa theo những gì cháu kể, trách nhiệm chính trong chuyện n&agrave;y kh&ocirc;ng phải là của cháu. Cháu chỉ cần n&oacute;i tên và thông tin liên lạc của phụ huynh, chú sẽ gọi người đến đón cháu về nhà.”

Tôi im lặng.

“Nhưng nếu cháu từ chối hợp tác…”

Tôi đã tự đưa m&igrave;nh v&agrave;o đồn cảnh sát, nhưng t&ocirc;i ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng muốn để bố mẹ biết chuyện n&agrave;y.

Họ chỉ biết một người sẽ trách t&ocirc;i phiền phức, một người khác thì cười khẩy với ánh mắt kiểu “Thấy chưa, dù bảo chúng t&ocirc;i thiên vị, cuối cùng cô kh&ocirc;ng phải vẫn tìm chúng t&ocirc;i sao?”

Có lẽ, còn c&oacute; một người nữa—Giang Nồng. Cô ta sẽ tỏ ra hả hê, cười nhạo t&ocirc;i.

Dù vậy, t&ocirc;i chỉ đơn giản muốn bảo vệ đồ đạc của Triệu Điềm.

Buổi sáng hôm ấy, sau khi xác định đây là căn phòng của Triệu Điềm, họ bắt đầu đập phá đồ đạc. Sau đó, họ lục tung giường cô ấy lên và tìm thấy một chiếc thẻ ngân hàng.

Khi thấy họ định nhét nó v&agrave;o túi, t&ocirc;i gần như theo phản xạ đoán được họ định làm gì. Tôi lao tới, cắn chặt tay người đàn ông!

Tôi kh&ocirc;ng giữ lực, hắn giật mạnh tay theo bản năng.

“C//ướp! Có c//ướp!” Tôi nhân cơ hội giật lấy thẻ ngân hàng từ tay hắn, vừa chạy ra cửa vừa hét: “Mau báo cảnh sát! Có người đột nhập c//ướp tài sản!”

Trong đồn cảnh sát, cả hai bên đều khăng khăng ý m&igrave;nh. Tôi n&oacute;i họ là những kẻ tr//ộm. Còn họ lại bảo t&ocirc;i là kẻ lừa đảo, bằng kh&ocirc;ng tại sao lại c&oacute; một người lạ ở trong phòng con gái họ?

Khi chú cảnh sát hỏi tên t&ocirc;i, t&ocirc;i vẫn kh&ocirc;ng n&oacute;i.

Sự im lặng của t&ocirc;i chỉ kết thúc khi Triệu Điềm xuất hiện. Cô ấy nh&igrave;n qua gia đình ba người nọ, sau đó quay sang t&ocirc;i.

Cô ấy sẽ trách t&ocirc;i xen v&agrave;o chuyện của cô ấy sao? Cô ấy…

May thay, cô ấy bước về phía t&ocirc;i.

“Cô bé tên là Hứa Yên,” cô ấy n&oacute;i, “em gái t&ocirc;i, tạm thời sống ở phòng thuê của t&ocirc;i. Còn t&ocirc;i là chủ căn phòng bị đạp cửa đó.”

“Họ là bố mẹ và anh trai t&ocirc;i.”

Từ lúc đó, kh&ocirc;ng ai còn lý do ở lại đồn cảnh sát nữa. Gia đình kia, lúc còn trong phòng trọ hung hăng bao nhiêu, giờ lại ngoan ngoãn bấy nhiêu. Nhưng sự ngoan ngoãn đó chỉ kéo dài đến khi ra khỏi cửa đồn cảnh sát.

Anh trai của Triệu Điềm chặn chúng t&ocirc;i lại:

“Đưa tiền.” Hắn n&oacute;i.

Ánh mắt hắn dán chặt v&agrave;o túi áo t&ocirc;i, trông như thể nếu kh&ocirc;ng lấy được tiền thì sẽ kh&ocirc;ng dừng lại. Tôi kh&ocirc;ng quan tâm đến hắn, mà nhét chiếc thẻ ngân hàng v&agrave;o tay Triệu Điềm.

Cô ấy nh&igrave;n anh trai m&igrave;nh với vẻ mặt vô cảm.

Lúc đó, đang là giờ tan ca buổi trưa, người qua lại tr&ecirc;n đường khá đông. Bố mẹ Triệu Điềm liếc nh&igrave;n nhau, rồi ngay lập tức ngồi thụp xuống đất, kéo theo giọng quê nặng trịch: “Trời ơi! Trời cao đất dày ơi! Con t&ocirc;i sao lại ra nông nỗi n&agrave;y?”

“Đứa con bất hiếu tên là Triệu Điềm!”

“Đừng kh&oacute;c nữa,” Triệu Điềm lên tiếng, “cũng kh&ocirc;ng cần phải gào lên. Tôi kh&ocirc;ng phải loại người tử tế gì đ&acirc;u, tiền cũng đừng hòng lấy được.”

Mẹ cô ấy toan kh&oacute;c to hơn.

“Khóc tiếp đi,” cô n&oacute;i, “t&ocirc;i sẽ chạy tới nhà cô gái mà anh ta đang tính cưới, rồi kh&oacute;c cho họ xem. Tôi sẽ n&oacute;i, mẹ t&ocirc;i suốt ngày đi ăn vạ người khác, cứ kh&oacute;c là được việc, linh nghiệm lắm.”

“Tôi sẽ n&oacute;i với họ rằng, mấy cô gái ngoan ngoãn tốt đẹp kh&ocirc;ng nên lấy người nhà chúng t&ocirc;i. Nếu lấy, kh&ocirc;ng sinh được con trai thì chet, mà sinh con gái thì phải nuôi cả nhà. Tôi kh&ocirc;ng sợ họ kh&ocirc;ng tin, cứ để họ về làng hỏi thăm. Ai chẳng biết chuyện nhà m&igrave;nh?”

Mẹ cô ấy đứng dậy, tức giận chỉ trỏ: “Tao thấy mày đang ôn thi! Nếu mày dám kh&ocirc;ng đưa tiền, tao chờ đến lúc mày thi đại học tìm mày!”

Bà ta tự tin đắc ý, như thể chờ Triệu Điềm nhượng bộ.

“Cũng được thôi,” Triệu Điềm đáp, “Dù sao t&ocirc;i học thêm hai năm còn hơn học một năm mà thi trượt.”

“Mẹ, c&oacute; chắc anh trai cũng đủ kiên nhẫn đợi kh&ocirc;ng? Tôi nghe n&oacute;i đàn ông đến bốn mươi tuổi vẫn c&oacute; thể sinh con mà. Tôi thì chẳng sao cả, bởi vì cả đời n&agrave;y, t&ocirc;i cũng sẽ kh&ocirc;ng kết hôn đ&acirc;u.”

17

Quay lại phòng trọ của Triệu Điềm, t&ocirc;i muốn giúp cô ấy sửa cửa.

Nhưng cô ấy chỉ phẩy tay, đuổi t&ocirc;i về giường:

“Biến biến biến! Lạnh chet rồi! Em mà bị lạnh đến nỗi bị thương, chẳng phải t&ocirc;i phải mua thuốc chống lạnh cho em sao?”

Nghe lời cô ấy, t&ocirc;i ngoan ngoãn bò lên giường.

Ở cửa, Triệu Điềm chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, sợ bẩn áo bông, vừa run rẩy vì lạnh, vừa cặm cụi đóng bản lề.

“May mà sửa được,” cô ấy n&oacute;i, “nếu kh&ocirc;ng ông chủ nhà keo kiệt kia lại đòi trừ tiền t&ocirc;i.”

“Chủ nhà rất keo kiệt &agrave;?”

“Ừ.”

“Sao chị kh&ocirc;ng chuyển đi?”

“Em ngốc &agrave;? Tuy ông ta keo kiệt, nhưng nhà n&agrave;y là rẻ nhất khu vực rồi.”

Khi t&ocirc;i rảnh rỗi, t&ocirc;i nằm tr&ecirc;n giường giúp Triệu Điềm kiểm tra đáp án của các bài tập cô ấy làm.

“Sai nhiều thế n&agrave;y á!”

“Được thế là giỏi rồi, hiểu chưa?”

Hôm đó, Triệu Điềm sửa xong cửa trước khi trời tối. Khi nằm tr&ecirc;n giường, cô ấy nhẹ nhàng n&oacute;i với t&ocirc;i: “Này, cảm ơn nhé.”

“Cảm ơn t&ocirc;i mà gọi t&ocirc;i là ‘n&agrave;y’?”

“Trong thẻ c&oacute; 40,000 tệ,” cô n&oacute;i, “là to&agrave;n bộ tiền tiết kiệm từ công việc làm thêm gần đây của t&ocirc;i, dành cho học phí đại học.”

“Hứa Yên.” Cô ấy dường như đã nh&igrave;n thấu ý định của t&ocirc;i, “Lúc đầu t&ocirc;i là bất đắc dĩ. Em c&oacute; thể ghét mẹ em, cũng c&oacute; thể ghét bố em, nhưng bây giờ đừng cắt đứt với họ, đừng bỏ học. Bỏ học khổ lắm, thật sự rất khổ.”

18

Bảy ngày nhanh chóng trôi qua. Ngày thứ bảy, Triệu Điềm đi làm, t&ocirc;i trở lại trường học.

Cô ấy nhét v&agrave;o tay t&ocirc;i hai trăm tệ. Vẫn là những đồng lẻ vụn vặt mà t&ocirc;i đã đưa cô ấy trước đó.

“Đi mau,” cô ấy n&oacute;i, “đừng quay lại nữa!”

Nhìn t&ocirc;i chăm chăm v&agrave;o số tiền trong tay, cô ấy giục: “Không lấy? Không lấy thì trả lại đây.”

“Muốn!” Tôi nhanh tay nhét tiền v&agrave;o túi, cười toe toét: “Tôi đi đây! Cuối tuần t&ocirc;i sẽ đến thăm chị!”

“Cút đi!” Cô ấy cười nhạo, “Đừng c&oacute; đến nữa!”

Lâu thật lâu sau n&agrave;y, Triệu Điềm kể lại với t&ocirc;i rằng, cô ấy đã chuẩn bị tâm lý cho việc sẽ kh&ocirc;ng bao giờ gặp lại t&ocirc;i nữa.

Dù sao t&ocirc;i cũng là một đứa trẻ thông minh. Cô ấy khuyên t&ocirc;i về nhà, khuyên t&ocirc;i xin lỗi bố mẹ, thì t&ocirc;i chắc chắn sẽ nghe lời cô ấy. Vậy nên, cô ấy thực sự kh&ocirc;ng ngờ rằng chúng t&ocirc;i sẽ gặp lại nhanh như thế.

Khi t&ocirc;i xuất hiện ở cổng trường, bố mẹ đã lao ra từ xa.

“Con đi đ&acirc;u vậy?” Mẹ đẩy mạnh t&ocirc;i một cái, rồi ôm chặt lấy t&ocirc;i v&agrave;o lòng, vừa kh&oacute;c vừa trách: “Hứa Yên, đứa con vô tâm vô phế n&agrave;y! Làm sao mà mắng kh&ocirc;ng được, đánh kh&ocirc;ng được hả? Con đi đ&acirc;u vậy chứ?”

Đây là lần đầu tiên bố t&ocirc;i xuất hiện trước cổng trường t&ocirc;i. Ông cúi đầu, né tránh ánh mắt tò mò của các bạn học đi ngang qua: “Được rồi, được rồi.”

Tôi đã từng nghĩ, giữa sự tồn tại của Giang Nồng, sự thiên vị của mẹ, và sự thờ ơ của bố, làm thế nào để khiến họ thực sự quan tâm t&ocirc;i?

Thật ra, ban đầu t&ocirc;i kh&ocirc;ng ho&agrave;n to&agrave;n thua kém Giang Nồng.

Ngày Giang Nồng đến, t&ocirc;i bị cảm nhẹ.

Tôi nằm tr&ecirc;n chiếc giường tầng vừa được đổi, nhõng nhẽo với mẹ: “Mẹ, con muốn ngủ tr&ecirc;n giường của con, con kh&ocirc;ng quen cái giường n&agrave;y. Mẹ ơi, con mệt quá, mẹ, mẹ…”

Vừa gọi mẹ, t&ocirc;i vừa khẽ kh&oacute;c. Ngày hôm đó t&ocirc;i sốt đến 38 độ, kh&ocirc;ng phải quá cao, nhưng mẹ đã rất lo lắng.

Bà để bố đi đón Giang Nồng, còn bà thì ngồi cạnh t&ocirc;i, kh&ocirc;ng rời nửa bước. Nhưng sau n&agrave;y, mẹ ngày càng thiên vị Giang Nồng hơn.

Giang Nồng nh&igrave;n thấy món cánh gà Coca mà t&ocirc;i thích, sẽ bất chợt rơi nước mắt.

Cô ta kể rằng mẹ ruột của cô ta khi còn sống cũng thích làm món cánh gà Coca n&agrave;y nhất.

Mẹ t&ocirc;i, để tránh khiến Giang Nồng buồn lòng, đã kh&ocirc;ng bao giờ làm món đó cho t&ocirc;i nữa.

Khi Giang Nồng thấy mẹ ôm t&ocirc;i, cô ta chỉ lặng lẽ kh&ocirc;ng n&oacute;i gì. Sau đó, mẹ rất ít khi thể hiện sự gần gũi đặc biệt với t&ocirc;i trước mặt cô ta.

Tôi từng nghĩ, nếu t&ocirc;i cũng tự làm tổn thương m&igrave;nh, nếu t&ocirc;i giống như Giang Nồng, dùng mọi cách để thu hút sự chú ý của mẹ, thì trái tim của mẹ liệu c&oacute; quay về với t&ocirc;i kh&ocirc;ng?

Có một đêm, t&ocirc;i tắm nước lạnh cả buổi tối.

Tôi bị sốt cao, mẹ rất lo lắng. Nhưng ngày hôm sau, Giang Nồng cũng bị thương.

Mẹ ôm cô ta đi bệnh viện, còn t&ocirc;i thắc mắc trong lòng: Tại sao chứ?

Tại sao tình thương của mẹ vốn dĩ thuộc về t&ocirc;i, lại cần t&ocirc;i tìm đủ mọi cách mới giành được một chút như vậy?

Giờ đây, khi đã từ bỏ việc cố ý làm tổn thương m&igrave;nh từ lâu, t&ocirc;i mới nhận ra sự thật: Lời xưa kh&ocirc;ng sai, “Đứa trẻ biết kh&oacute;c sẽ c&oacute; kẹo.”

Đáng tiếc là, t&ocirc;i kh&ocirc;ng còn là một đứa trẻ nữa, và cũng chẳng cần kẹo nữa.