Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Một tiếng bàn tay rắn chắc vang lên, nhưng trên mặt tôi lại không cảm giác được đau đớn.

“Ông đây đang hỏi cô đó!”

“Yêu, yêu cô ta.”

Tôn Tinh Tinh mơ hồ trả lời.

Tôi không nỡ nhìn thẳng, chỉ cúi đầu nhìn xuống đất.

“A, lời các cô nói không tính, cứ chờ xem, lát nữa anh ta sẽ tới.”

Tên cướp cầm con dao nhỏ ngồi xuống, nói chuyện với một tên bắt cóc khác của hắn.

Tôi liếc nhìn lưỡi dao sắc bén, không khỏi rụt cổ lại.

Dù cho mình đã xây dựng tâm lý nhưng lúc đối diện với cái chết, tôi vẫn sợ muốn chết.

Trong lúc đang nôn nóng chờ đợi, có người đá văng cửa lớn ra.

Tôi ngước mắt lên, không chỉ nhìn thấy Giang Du mà còn nhìn thấy Tịnh Hoán!

Sao anh lại đến? Rõ ràng trong cốt truyện không có anh mà.

Tôi khó tin nhìn bóng dáng anh đi tới.

“Giang Du! Kêu mày tới một mình! Sao mày còn mang theo một người nữa tới!”

Tên cầm đầu bọn bắt cóc tức giận quát lên hai câu.

Ngay khi có động tĩnh tại cửa, hai tên bắt cóc đã giữ lấy tôi và Tôn Tinh Tinh làm con tin.

“Anh ta cố chấp muốn tới, tôi cũng hết cách.”

Vẻ mặt Giang Du vô cùng nôn nóng, giơ hai tay ra trước ngực ý đồ chứng minh anh ta vô hại.

Sắc mặt Tịnh Hoán vô cùng âm trầm. Anh nhìn tôi một cái thật sâu rồi cũng giơ tay ra trước ngực.

“Được rồi, đứng ở đó đi, tới gần thêm chút nữa tao sẽ đâm chết cô ta!”

Tên cầm đầu bọn bắt cóc dùng dao gắt gao ép vào cổ tôi, uy hiếp hai người họ.

Giang Du và Tịnh Hoán đều dừng bước.

“Giang Du, chọn một đi, mày muốn đứa nào sống?”

Nghe vậy, sắc mặt Giang Du càng thêm tái nhợt, cả người lung lay như sắp đổ.

“Tao cho mày năm phút, sau năm phút còn không chọn ra, hai đứa này đều sẽ chết!”

“Tôi, tôi chọn…”

Tôn Tinh Tinh nhắm hai mắt lại.

Tôi bình tĩnh nhìn chăm chú vào Giang Du.

Tôi biết đáp án của anh ta.

Anh ta lựa chọn Tề Nguyệt, không phải vì tình yêu mà là vì áy náy.

Anh ta đã chuẩn bị chết cùng Tôn Tinh Tinh.

Nhưng anh ta không biết vì bọn bắt cóc muốn làm anh ta đau khổ nên bọn họ sẽ giết người được lựa chọn, Tề Nguyệt.

Vào lúc Giang Du muốn đưa ra lựa chọn, Tịnh Hoán đột nhiên ghé sát lỗ tai Giang Du nói gì đó.

Trực giác tôi ngầm mách bảo không ổn.

“Tôi chọn Tôn Tinh Tinh.”

!!!

Không được!

Cứ tiếp tục như vậy Tịnh Hoán sẽ bị giết vì cốt truyện bị ảnh hưởng!

Không kịp suy nghĩ.

Anh ta nói dối! Người anh ta yêu nhất là tôi! Anh ta đã bỏ rơi Tôn Tinh Tinh vô số lần vì tôi, nếu không sao bây giờ Tôn Tinh Tinh lại mừng như điên vậy!

Trái tim tôi đập mạnh như muốn nhảy ra, tôi gần như là gào lên.

Sắc mặt Tôn Tinh Tinh lập tức cứng đờ, càng khiến cho bọn bắt cóc càng cảm thấy không đúng.

Hai tên bắt cóc liếc nhìn nhau, một tên đẩy Tôn Tinh Tinh về phía hai người họ.

Biết chuyện đã thành, tôi thu hồi ánh mắt nhìn bọn họ.

Toàn tâm toàn ý nhìn chằm chằm Tịnh Hoán.

Giờ phút này anh không còn bình tĩnh nữa, thất thố chạy về phía tôi.

Tôi muốn nói gì đó, lại cảm nhận được một cảm giác đau đớn khó tả truyền tới ở cổ.

Vĩnh biệt, Tịnh Hoán…

13.
Cuối cùng tôi cũng đã trở về nhà.

Tôi tỉnh dậy tr&ecirc;n giường t&ocirc;i, trong tay là quyển sách <>.

Có lẽ là do trốn tránh, t&ocirc;i đặt nó tr&ecirc;n chỗ cao nhất giá sách.

Đã lâu kh&ocirc;ng gặp cha mẹ, t&ocirc;i gần như kh&oacute;c kh&ocirc;ng thành tiếng.

Khiến cho mẹ t&ocirc;i tỏ vẻ chán ghét.

“Lớn vậy rồi còn kh&oacute;c cái gì, ở ngoài kh&ocirc;ng làm việc nổi thì về nhà đi, ba mẹ nuôi con.”

“Con kh&ocirc;ng cần đ&acirc;u, con đang làm rất tốt.”

Tôi lau nước bắt, vừa bình ổn cảm xúc xong mới nhớ ra t&ocirc;i còn chưa xin nghỉ!

Thưởng chuyên cần của t&ocirc;i!

Qua hai tuần, cháu gái và cháu trai nhỏ của t&ocirc;i tới nhà chơi.

Tôi vội vàng nấu cơm, tống cổ hai đứa v&agrave;o thư phòng đọc sách.

Không biết sao hai đứa nhỏ lấy được đúng quyển sách <> cao nhất ở tr&ecirc;n giá sách kia.

Tôi đưa bọn chúng đi ăn cơm, còn m&igrave;nh lại ngồi xuống bàn.

Lần nữa mở ra, trái tim đã sớm khác với lúc trước.

Tôi im lặng mở cuốn sách bá đạo tổng tài với cốt truyện cũ ra, nhưng đột nhiên lại phát hiện điểm khác biệt.

Khi nữ phụ độc ác cùng tên t&ocirc;i về nước, đối thoại của t&ocirc;i và nam nữ chính rõ ràng kh&ocirc;ng phải như thế.

Đó… đó là lời n&oacute;i của t&ocirc;i!

Hô hấp t&ocirc;i cứng lại, vội vàng lật tới cuối.

Tìm thấy rồi.

Tịnh Hoán… Sao Tịnh Hoán c&oacute; thể chết sớm được?

Tôi muốn biết lí do, nhưng nước mắt đã che mờ tầm mắt.

Không nên là như vậy!

Tịnh Hoán là nam phụ, tuy ở bên trong tiểu thuyết c&oacute; làm chuyện xấu, nhưng kết cục của anh là ra nước ngoài phát triển sự nghiệp.

Là t&ocirc;i thay đổi vận mệnh của anh sao?

Tôi định tìm ra lí do anh mất sớm, nhưng vì cuốn tiểu thuyết n&agrave;y chủ yếu miêu tả nam nữ chính nên chỉ tìm thấy được mấy lời của Tịnh Hoán.

Tôi phát hiện ra hôm Tôn Tinh Tinh lừa t&ocirc;i tới công ty của anh, người cứu t&ocirc;i chính là anh.

Anh đã vì t&ocirc;i mà từ chối hợp tác với Tôn Tinh Tinh.

Sau khi t&ocirc;i rời đi, anh sống một m&igrave;nh ở nước ngoài, ngay nơi lúc trước Tề Nguyệt từng sống.

Sau đó chỉ còn một tin báo đã chết.

Tôi mơ màng mất một lúc.

“Tề Nguyệt, dưới công ty c&oacute; mở một cửa hàng bánh ngọt, tan làm c&oacute; muốn đi nếm thử kh&ocirc;ng?”

“Không được, t&ocirc;i muốn về nhà nghỉ ngơi.”

Từ chối ý tốt của đồng nghiệp, một m&igrave;nh t&ocirc;i đi tr&ecirc;n đường trở về nhà.

Lúc đi ngang qua một con hẻm, t&ocirc;i đột nhiên bị một người ôm lấy từ sau lưng.

!!!

Vào lúc rõ ràng như ban ngày n&agrave;y, lấy đ&acirc;u ra lưu manh chứ?

Tôi vừa định kêu ầm lên lại nghe thấy tiếng n&oacute;i khàn khàn của Tịnh Hoán.

“Cuối cùng cũng tìm được em.”

•Phiên ngoại 1.
“Vậy vì sao anh lại chết sớm?”

Trong một buổi chạng vạng, t&ocirc;i và Tịnh Hoán đi dạo song song tr&ecirc;n con đường đá cuội trong công viên. Tôi đột nhiên hỏi ra câu hỏi đó giờ m&igrave;nh luôn nghi hoặc.

Sau khi Tịnh Hoán tìm được t&ocirc;i, chưa bao giờ chủ động nhắc tới việc làm sao anh tìm được t&ocirc;i.

Không cần nghĩ cũng biết, anh cũng kh&ocirc;ng dễ dàng gì.

Nghĩ tới khả năng anh đã phải trải qua rất nhiều điều cực khổ, bàn tay vốn đang ôm lấy cánh tay anh bỗng siết chặt lại.

Tịnh Hoán nhận thấy sự bất an của t&ocirc;i, bàn tay to dịu dàng nắm lấy tay t&ocirc;i.

“Đừng lo, anh kh&ocirc;ng ký kết bất kỳ hiệp ước sinh tử gì với hệ thống cả.

Từ từ đã… hệ thống?

Chẳng lẽ… anh kh&ocirc;ng phải nam phụ giết người kh&ocirc;ng chớp mắt?

“Anh cũng c&oacute; hệ thống?”

“Ừm.”

“Vậy sao anh lại kh&ocirc;ng bị giết khi trái với cốt truyện?”

“Đó là bởi vì hệ thống của anh là hệ thống tích điểm, anh đã tích lũy đủ điểm trong thế giới đó để c&oacute; thể trở về.”

Tôi khó hiểu nh&igrave;n anh.

Anh thản nhiên nh&igrave;n t&ocirc;i.

“Vậy vì sao anh lại muốn cứu em? Xém chút nữa em đã kh&ocirc;ng thể về được!”

“Lúc đó anh vẫn chưa biết em cũng là người xuyên v&agrave;o.”

Tịnh Hoán dịu dàng chỉnh lại áo khoác cho t&ocirc;i.

“Anh làm vậy hệ thống sẽ kh&ocirc;ng trừng phạt anh sao?”

“Cùng lắm thì kh&ocirc;ng trở lại nữa.”

Không trở về?

Từ bỏ cơ hội về nhà, ở bên một nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết cả đời sao?

Quá nhiều chấn động, một cảm giác chua xót ập v&agrave;o t&ocirc;i.

Tôi mím môi, muốn n&oacute;i gì đó để làm giảm bớt tâm trạng của m&igrave;nh.

Tịnh Hoán lại kéo tay t&ocirc;i, dắt t&ocirc;i đi về phía trước.

“Về nhà đi, tối nay ăn lẩu.”

“Được!”

•Phiên ngoại 2: Góc nh&igrave;n của nam chính.

Cô ấy rất đặc biệt.

Tôi từng trải qua rất nhiều thế giới trong tiểu thuyết, nhưng chưa từng c&oacute; cảm giác n&agrave;y.

Rõ ràng Tôn Tinh Tinh mới là người t&ocirc;i yêu trong cốt truyện, nhưng t&ocirc;i lại bất giác bị cô ấy hấp dẫn.

Nhưng cô ấy chỉ là nhân vật trong tiểu thuyết, người cô ấy thích là Giang Du.

Đây là điều kh&ocirc;ng thể sửa được.

Trong lòng t&ocirc;i biết rõ.

Mãi tới khi nh&igrave;n thấy cô ấy lén chửi thề Giang Du ở sau lưng.

“Tệ tới nỗi khiến người ta căm phẫn!”

“Cóc ghẻ vờ làm ếch xanh! Xấu muốn chết!”

“A a a nữ chính thật đáng thương, m&igrave;nh thật đáng chết! Nhưng vẫn cảm thấy người khác cũng đáng chết…”

Tôi khẽ bật cười thành tiếng.

Mười phút trước còn như trà xanh phá hoại buổi hẹn hò của nam nữ chính, bây giờ lại một m&igrave;nh lẩm bẩm khi ăn bữa tối trong nhà ăn, vừa chọc bò bít tết vừa mắng Giang Du.

“Cười gì mà cười…”

Cô ấy khẽ lẩm bẩm một câu rồi lặng lẽ ăn cơm.

Với cô ấy mà n&oacute;i, c&oacute; lẽ t&ocirc;i chỉ là một thực khách kh&ocirc;ng biết điều dùng bữa ở bàn bên cạnh.

Nhưng với t&ocirc;i mà n&oacute;i, ngày đó kh&ocirc;ng bình thường.

Ngày đó là lần đầu tiên t&ocirc;i kh&ocirc;ng ho&agrave;n thành điểm cốt truyện của m&igrave;nh.

Tôi kh&ocirc;ng đi theo nam nữ chính để an ủi nữ chính mà lại ngồi lưng dựa lưng bên cạnh cô ấy, ăn xong bữa tối của m&igrave;nh.

Cô ấy chỉ là nhân vật trong tiểu thuyết.

Não bộ t&ocirc;i tự cảnh cáo t&ocirc;i như vậy.

Nhưng hành động của t&ocirc;i lại ngược với lý trí của t&ocirc;i.

Khi biết cô ấy muốn bắt cóc nam chính trong buổi tiệc đính hôn của nam nữ chính, t&ocirc;i chỉ dùng hai ba câu đã lừa được thuộc hạ cô phái tới.

Tôi rất tò mò cô ấy muốn làm gì.

Cô ấy hôn t&ocirc;i…

Đây là nụ hôn đầu tiên của t&ocirc;i.

Nhưng cảm giác cũng kh&ocirc;ng tệ.

Tôi nổi lên ý định độc chiếm cô ấy.

Vì thế t&ocirc;i bắt đầu đẩy nhanh cốt truyện, sớm lấy đủ điểm cốt truyện là t&ocirc;i sẽ c&oacute; thể giúp cô ấy thoát khỏi khống chế của cốt truyện.

Nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng ngờ Tôn Tinh Tinh lại dám động tới cô ấy ngay dưới mí mắt của t&ocirc;i.

Khi phát hiện ra cô ấy xảy ra chuyện trong phòng tiếp khách, lòng t&ocirc;i đau như dao cắt.

Trên đường ôm cô ấy tới bệnh viện, t&ocirc;i sai người bắt Tôn Tinh Tinh lại.

Không thể giết nữ chính, nếu kh&ocirc;ng thế giới n&agrave;y sẽ tan vỡ.

Nhưng t&ocirc;i c&oacute; vô số cách để tra tấn cô ta.

Cô ta sẽ sống kh&ocirc;ng được, chết cũng kh&ocirc;ng xong.

Nhưng t&ocirc;i vẫn thấy thẹn trong lòng.

Nếu t&ocirc;i kh&ocirc;ng hợp tác với Tôn Tinh Tinh, cô ấy cũng sẽ kh&ocirc;ng bị thương.

Mãi tới khi thuộc hạ của t&ocirc;i báo cáo cô ấy đi v&agrave;o quán bar, trong lòng t&ocirc;i thấy lo lắng nên mới đi gặp cô ấy.

Hóa ra cô ấy cũng để ý t&ocirc;i.

Nhưng thấy cô ấy kh&oacute;c lóc thảm thương, ngoài sự ngọt ngào trong lòng t&ocirc;i còn dâng lên một sự chua xót.

Tôi chưa bao giờ hầu hạ một quỷ rượu khó chịu đến thế, cũng chưa từng thấy một quỷ rượu nào đáng yêu như thế.

Xuất phát từ chút tâm tư bí ẩn n&agrave;y, sau khi đưa cô ấy về nhà, t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng rời đi mà lựa chọn ở lại tới sáng hôm sau, để cô ấy chiêm ngưỡng cơ bắp mà t&ocirc;i rèn luyện lâu ngày.

Hiệu quả cũng khá tốt.

Đồ háo sắc.

Tôi giả vờ lơ đãng, nhưng thật ra mỗi động tác, mỗi câu n&oacute;i đều được thiết kế tỉ mỉ.

Tôi kh&ocirc;ng tin còn kh&ocirc;ng bắt được cô ấy.

Sự thật chứng minh, kh&ocirc;ng bắt được.

Cô ấy chạy.

Nhưng kh&ocirc;ng sao, chúng t&ocirc;i còn c&oacute; rất nhiều thời gian.

[Ký chủ đại nhân, anh đã suy xét kĩ chưa? Điểm của anh đã đủ trở về thế giới thực, kh&ocirc;ng phải anh vẫn luôn muốn về nhà sao?]

[Suy xét kĩ rồi.]

Tôi vẫn luôn muốn ở bên cô ấy, ở lại bên trong cuốn tiểu thuyết n&agrave;y.

Buổi tối hôm đó, t&ocirc;i đi dọc theo ven biển rất lâu, cũng suy nghĩ rất nhiều.

Nhưng v&agrave;o ngày hôm đó, cô ấy lại xảy ra chuyện.

Hôm đó ký ức t&ocirc;i rất mơ hồ.

Lâu sau đó, t&ocirc;i vẫn còn mơ hồ.

Đột nhiên c&oacute; một ngày, t&ocirc;i nhớ tới câu n&oacute;i của cô ấy: “Tôi nhớ nhà…”

Tôi mang tro cốt của cô ấy trở về quê cô ấy.

Đi tr&ecirc;n con đường c&oacute; lẽ cô ấy đã từng đi, nh&igrave;n ngắm phong cảnh c&oacute; lẽ cô ấy đã từng nh&igrave;n.

Dường như làm vậy c&oacute; thể được an ủi một chút.

Tôi trở nên trầm tính.

Bình tĩnh tựa lưng v&agrave;o ghế, nâng cao cằm lên, để lộ độ cong phần cổ ho&agrave;n hảo.

[Tìm ra rồi, cô ấy là người xuyên sách! Đ&uacute;ng là chịu anh rồi, kh&ocirc;ng làm nhiệm vụ cũng kh&ocirc;ng theo cốt truyện, suốt ngày ôm hũ tro cốt…]

[Cái gì?]

[Thấy anh đã ho&agrave;n thành mấy thế giới cốt truyện rồi nên mới tiết lộ cho anh đấy, anh mau dịch chuyển đi!]

Khi biết được tin tức n&agrave;y, t&ocirc;i mừng như điên.

Hóa ra cô ấy kh&ocirc;ng phải người của thế giới n&agrave;y, cô ấy cũng là người xuyên sách như t&ocirc;i.

Cô ấy chỉ về nhà thôi.

Trước khi về thế giới hiện thực, đích thân t&ocirc;i nhốt Tôn Tinh Tinh v&agrave;o tù.

Công ty Giang Du bị t&ocirc;i thu mua, anh ta ho&agrave;n to&agrave;n phá sản, trắng tay.

Mọi thứ đều do anh ta, nếu kh&ocirc;ng c&oacute; anh ta c&oacute; lẽ sẽ kh&ocirc;ng xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Sau đó, t&ocirc;i trở về thế giới thực.

Tìm thấy cô ấy, ôm lấy cô ấy…

[END].