Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1
< nuôi rắn đều đã từng làm qua chuyện n&agrave;y...>>

Đọc xong bài viết, sự tò mò trong t&ocirc;i ngày càng lớn.

Nghe n&oacute;i rắn c&oacute; hai bộ phận đó, còn c&oacute; thể nở hoa, thậm chí c&oacute; gai ngược.

Bài viết còn giới thiệu tỉ mỉ làm cách nào để nặn ra thứ rắn giấu trong bụng…

Sau khi xem xong, t&ocirc;i thật sự muốn thử nghiệm.

Ánh mắt t&ocirc;i lập tức hướng về phía văn phòng của ông chủ.

Ông chủ lén nuôi một con rắn nhỏ trong phòng làm việc, t&ocirc;i đã từng lén lấy ra chơi mà kh&ocirc;ng ai biết, kể cả ông chủ.

Đã nghĩ thì làm.

Tôi giả vờ gõ cửa phòng làm việc của ông chủ, chờ một lúc lâu mà kh&ocirc;ng thấy ai trả lời.

Sau khi xác nhận kh&ocirc;ng c&oacute; ai, t&ocirc;i nhanh chóng lẻn v&agrave;o, tiến thẳng v&agrave;o phòng nghỉ ngơi trong văn phòng.

“Hehe, rắn đen nhỏ &agrave;, t&ocirc;i lại tới nữa rồi đây.” Tôi n&oacute;i thầm.

Kỳ thật, việc nuôi rắn cũng kh&ocirc;ng c&oacute; gì đặc biệt, nhưng ông chủ rất sợ bị người khác phát hiện, nên nuôi ở phòng nghỉ riêng.

Con rắn đen nhỏ kh&ocirc;ng được để trong hộp bò sát mà nuôi thả tự do.

Điều n&agrave;y kh&ocirc;ng làm khó t&ocirc;i, t&ocirc;i nhanh chóng tìm thấy nó dưới máy sưởi ấm áp. Rắn đen nhỏ bị t&ocirc;i nắm trong tay, lưỡi dài thè ra, đôi mắt nhỏ liếc t&ocirc;i một cách oán giận.

Dễ thương quá! Nó làm t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể cưỡng lại sự đáng yêu của nó.

Theo thói quen, t&ocirc;i cho rắn đen nhỏ ăn chút chim cút đông khô, sau đó mới tiến hành việc kiểm tra đặc biệt. Trong lúc nó đang nuốt thức ăn, t&ocirc;i cẩn thận lật người nó lại để xem xét.

“Làm sao mà v&agrave;o được…” Tôi vừa xem video hướng dẫn vừa làm theo.

Con rắn đen nhỏ vốn rất ngoan ngoãn bỗng nhiên giãy giụa dữ dội, t&ocirc;i suýt kh&ocirc;ng giữ được.

“Không được, kh&ocirc;ng thể để mi chạy loạn, lỡ đ&acirc;u ta bóp chết mi thì sao?”

Tôi hoảng hốt, nhanh chóng nắm chặt v&agrave;o phần *bảy tấc của con rắn, nó ngay lập tức bất động, ỉu xìu nằm xuống.

*(Bảy tấc hoặc ba tấc là vị trí gần tim của rắn, được coi là điểm yếu chí tử của loài vật n&agrave;y.)

Tôi làm theo hướng dẫn trong video và thao tác một chút.

Thành công rồi! Oa, quả nhiên là c&oacute; thể “nở hoa”!

Tôi rất hài lòng.

Lén lút trở về chỗ làm, ngay cả đồng nghiệp cũng kh&ocirc;ng biết t&ocirc;i đã làm gì, to&agrave;n bộ quá trình thật sự kh&ocirc;ng ai hay biết.

Không hổ danh là t&ocirc;i.

Tôi vui mừng ra mặt, đến giờ tan tầm thì ông chủ gọi t&ocirc;i v&agrave;o văn phòng.

A, sao ông chủ đã về rồi?

Tôi đã vô tình tiết lộ hành tung của m&igrave;nh với ông chủ hay sao?

Các đồng nghiệp vẫy tay chào tạm biệt t&ocirc;i, còn t&ocirc;i phải cầm bản kế hoạch vừa viết xong để đi gặp ông chủ.

“Nhà tư bản bóc lột sức lao động!”

Cửa văn phòng mở ra đột ngột, t&ocirc;i vẫn chưa kịp thu ngón tay giữa lại sau cử chỉ thân thiện của m&igrave;nh.

Tiếu Lập Hiên nhíu mày, lặp lại từng chữ: “Bóc lột sức lao động, nhà tư bản?”

“Áaaaa”

2.
Tôi nghĩ bài viết mới của m&igrave;nh ngày mai sẽ c&oacute; tiêu đề là:

“Làm thế nào để giữ được công việc khi bạn bí mật mắng sếp là một tên tư bản và bị bắt quả tang ngay tại trận”

Tôi dự đoán hầu hết các bình luận sẽ là: “Đừng làm việc nữa, nghỉ việc ngay đi.”

Khi bước v&agrave;o văn phòng cùng Tiếu Lập Hiên, tâm trạng của t&ocirc;i kh&ocirc;ng khác gì những gì vừa được mô tả.

Tiếu Lập Hiên ngồi sau bàn làm việc, nh&igrave;n t&ocirc;i, chuẩn bị lên tiếng.

Tôi lập tức cúi người với một góc 90 độ:

“Rất xin lỗi sếp, t&ocirc;i sai rồi! Tôi kh&ocirc;ng nên gọi anh là nhà tư bản. Thật lòng mà n&oacute;i, sếp rất tốt với t&ocirc;i. Đầu năm nay, t&ocirc;i là một sinh viên ngành văn học mới ra trường, chưa c&oacute; nhiều kinh nghiệm. Tìm được công việc với mức lương 8 triệu đồng một tháng, làm từ 9 giờ sáng đến 6 giờ chiều, quả thật là một phúc lợi lớn. Việc t&ocirc;i bị giữ lại để tăng ca chỉ khiến t&ocirc;i cảm thấy bất tiện một chút, vì vậy t&ocirc;i mới vô tình n&oacute;i những lời kh&ocirc;ng đúng.”

Sắc mặt của Tiếu Lập Hiên dịu đi đôi chút.

Ngón tay dài, với các khớp xương rõ ràng, nhịp nhẹ lên mặt bàn, hắn bình tĩnh nh&igrave;n t&ocirc;i.

“Hôm nay cô đến văn phòng của t&ocirc;i?”

Tôi rụt cổ, hiểu rằng hắn đang n&oacute;i về chuyện gì.

Vậy là t&ocirc;i đã bị phát hiện khi động v&agrave;o con rắn của hắn.

Tôi cúi đầu 90 độ xin lỗi một lần nữa.

“Rất xin lỗi sếp! Tôi kh&ocirc;ng biết đó là… của anh…”

Con rắn của hắn.

Thật bất ngờ khi hắn nuôi nó trong văn phòng.

Nếu kh&ocirc;ng phải của hắn thì của ai? Chưa kịp n&oacute;i hết câu, Tiếu Lập Hiên đã đứng bật dậy, loạng choạng.

“Sao cô biết nó là t&ocirc;i…”

Câu hỏi ngớ ngẩn n&agrave;y thật sự kh&ocirc;ng phù hợp với hắn một chút nào.

Nhưng vì đó là câu hỏi từ ông chủ, t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể giải thích một cách kiên nhẫn.

“Rất dễ đoán thôi, mỗi ngày sếp đều mặc đồ đen và con rắn nhỏ kia cũng c&oacute; màu đen… Xem ra sếp c&oacute; sở thích đặc biệt về màu sắc. Vì vậy, xin đừng hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn như vậy c&oacute; được kh&ocirc;ng?”

Sắc mặt Tiếu Lập Hiên đột ngột thay đổi: “Cô kh&ocirc;ng cảm thấy ngạc nhiên sao?”

Ngạc nhiên về điều gì chứ? Một người mặc đồ đen nuôi một con rắn nhỏ, c&oacute; gì đáng che giấu đ&acirc;u?

Vì miếng cơm manh áo, và để tránh bị sếp oán giận, t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể kìm nén sự lo lắng, cẩn thận n&oacute;i: “Tôi nghĩ rằng, sếp rất… đặc biệt.”

Chỉ là một vật nuôi kỳ lạ thôi mà, kh&ocirc;ng ảnh hưởng đến ai, c&oacute; gì phải lo lắng đ&acirc;u.

“Mặc dù sự đặc biệt n&agrave;y kh&ocirc;ng c&oacute; gì đáng ngại, nhưng t&ocirc;i cảm thấy kh&ocirc;ng vấn đề gì, t&ocirc;i ho&agrave;n to&agrave;n c&oacute; thể chấp nhận được.”

Nụ cười của t&ocirc;i lúc n&agrave;y chắc chắn rất nịnh nọt.

Tôi tự trách m&igrave;nh. Tô Ngư &agrave;, vì miếng cơm manh áo mà mày kh&ocirc;ng màng đến lòng tự trọng.

Nhưng nghĩ lại, công việc n&agrave;y cũng khá ổn, kh&ocirc;ng c&oacute; gì khó khăn.

Tiếu Lập Hiên im lặng nh&igrave;n t&ocirc;i, như thể đang cố gắng xác minh xem t&ocirc;i c&oacute; thật lòng hay kh&ocirc;ng.

Thật lòng mà n&oacute;i, ông chủ của t&ocirc;i là một người trẻ tuổi và đẹp trai, với nhan sắc c&oacute; thể chấm tầm chín điểm.

Cho dù bị cận thị hơn sáu trăm độ, nhưng cũng kh&ocirc;ng thể lu mờ được vẻ đẹp thâm tình của hắn.

Khi đi tr&ecirc;n đường, kh&ocirc;ng ít người mong muốn được làm quen với hắn chỉ qua một cái liếc mắt.

Hắn chăm chú nh&igrave;n t&ocirc;i, và điều đó nhanh chóng khiến mặt t&ocirc;i đỏ bừng.

Tuy nhiên, khi nhớ lại lần đầu tiên chúng t&ocirc;i gặp nhau, chút ngượng ngùng của t&ocirc;i liền tan biến.

3.
Lần đầu tiên t&ocirc;i gặp Tiếu Lập Hiên là khi t&ocirc;i đang mặc đồ búp bê và phát tờ rơi.

Giữa quảng trường đông người, t&ocirc;i ngay lập tức nhận ra anh ch&agrave;ng đẹp trai trong bộ âu phục.

Có người n&oacute;i rằng, khi mặc đồ búp bê, bạn c&oacute; thể thoải mái là chính m&igrave;nh mà kh&ocirc;ng cần ngại ngùng.

Tôi giấu mặt sau lớp hóa trang, cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.

Khi Tiếu Lập Hiên từ chối nhận tờ rơi, t&ocirc;i quyết tâm kh&ocirc;ng bỏ cuộc.

Hắn chạy, t&ocirc;i đuổi theo, kh&ocirc;ng cho hắn thoát. Tôi vòng quanh quảng trường, cuối cùng cũng nhét được tờ rơi v&agrave;o tay hắn.

“Tiểu ca ca, đừng đi mà! Hãy mua gà rán nhé, cửa hàng mới khai trương giảm giá mười phần trăm.”

“Tiểu ca ca, anh thật đẹp trai, chắc chắn trông sẽ càng đẹp trai hơn khi ăn gà rán.”

“Tiểu ca ca, em trúng độc rồi, trái tim thiếu nữ của em đã bị anh làm cho rung động.”

“Ca ca ơi, anh quay đầu lại, nh&igrave;n em một chút đi.”

………..

Tiếu Lập Hiên cuối cùng cũng kh&ocirc;ng thể chịu được nữa, quay lại và đưa t&ocirc;i một trăm đồng.

“Mua ba cân gà rán.”

Hắn nghĩ rằng t&ocirc;i chỉ muốn bán được hàng nên đưa tiền để t&ocirc;i rời đi.

Nhưng thay vì dừng lại, t&ocirc;i đã dùng số tiền đó để mua gà rán, rồi mặc đồ búp bê xông thẳng v&agrave;o văn phòng của hắn và đặt gà rán lên bàn làm việc.

Khi đó, khuôn mặt của Tiếu Lập Hiên hiện rõ sự ngạc nhiên và bối rối.

Hắn hỏi làm sao t&ocirc;i biết được văn phòng của hắn nằm ở tầng nào.

Tôi giải thích rằng hôm trước t&ocirc;i vừa phỏng vấn và đang chờ thông báo kết quả.

Ngày hôm sau, t&ocirc;i nhận được thông báo trúng tuyển.

Sau khi nhận chức, đồng nghiệp n&oacute;i với t&ocirc;i rằng thực ra t&ocirc;i đã bị hành chính sa thải trước đó, nhưng ông chủ đặc biệt đã quyết định nhận t&ocirc;i v&agrave;o.

Ông chủ n&oacute;i rằng da mặt t&ocirc;i đủ dày và t&ocirc;i làm việc rất tận tụy nên chắc chắn sẽ là một nhân viên tốt.

Tôi thừa nhận nửa câu đầu tiên, đó đúng là điểm mạnh của t&ocirc;i.

Nửa câu sau, thật sự, t&ocirc;i kh&ocirc;ng muốn tận tụy đến mức như vậy.

Không ai lại tốt bụng đến mức để người khác lợi dụng m&igrave;nh.

Về phần ông chủ, sau khi nhận chức, ấn tượng của t&ocirc;i về Tiếu Lập Hiên ho&agrave;n to&agrave;n thay đổi.

Dù hắn rất đẹp trai, nhưng sự lãng mạn của hắn chỉ tồn tại trong những khoảnh khắc đẹp đẽ hoặc khi kh&ocirc;ng liên quan đến công việc.

Mỗi khi ông chủ mở miệng, cảm giác của t&ocirc;i là ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng thể hiểu nổi.

Sau một buổi tối t&ocirc;i phải sửa bản kế hoạch tới 83 lần, ấn tượng của Tiếu Lập Hiên về t&ocirc;i kh&ocirc;ng khác nhiều so với bức tranh Chung Quỳ treo tr&ecirc;n cửa.

Vì vậy, t&ocirc;i bình tĩnh đối diện với ánh mắt chằm chằm của hắn.

Thực ra, t&ocirc;i là một nhân viên tốt, kh&ocirc;ng dễ bị vẻ đẹp của ông chủ làm lung lay.

Tiếu Lập Hiên nh&igrave;n t&ocirc;i một lúc lâu rồi đột nhiên nở nụ cười.

Tim t&ocirc;i lại đập lệch nhịp, điều n&agrave;y kh&ocirc;ng thể trách t&ocirc;i được, đó chỉ là phản xạ tự nhiên.

Tiếu Lập Hiên n&oacute;i: ‘Tô Tiểu Ngư, cô vẫn kh&ocirc;ng thay đổi. Đi thôi, t&ocirc;i mời cô ăn cơm.’

Tôi : ‘??’

Tôi tức giận giơ USB lên: ‘Chúng ta kh&ocirc;ng phải đang làm việc sao? Công việc quan trọng hơn!’

Ông chủ &agrave;, t&ocirc;i đã làm việc cật lực suốt cả buổi chiều, vậy mà giờ lại bảo t&ocirc;i tăng ca chỉ vì ăn cơm?

Thực sự muốn cho hắn một búa mà!

Vì thế, Tiếu Lập Hiên yêu cầu t&ocirc;i ho&agrave;n thành công việc trước.

Hắn đòi hỏi rất cao, đối chiếu từng trang một với t&ocirc;i.

Khi công việc kết thúc, t&ocirc;i nh&igrave;n đồng hồ đã là mười rưỡi tối.

Lúc n&agrave;y, bụng t&ocirc;i kêu lên ùng ục.

Tiếu Lập Hiên nh&igrave;n thấy, chỉ nở một nụ cười.

Hừ, tiểu tử, anh đang cười nhạo t&ocirc;i đấy &agrave;?

Tôi n&oacute;i với vẻ chua chát: ‘Đã đói đến mức n&agrave;y rồi, sao bụng anh kh&ocirc;ng kêu?’

‘Cô đã cho t&ocirc;i ăn rồi.’ Tiếu Lập Hiên đáp.

Tôi : ‘??’

Ông chủ, sao ngài lại n&oacute;i như vậy?

Nhưng hắn là ông chủ, và những gì ông chủ n&oacute;i thì kh&ocirc;ng thể phản bác chỉ c&oacute; thể chấp nhận.