Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

9

Khi Tạ Lâm An dưỡng thương xong trở về phủ, đã là một tháng sau.

Một tháng này hắn sống không mấy như ý.

Bề ngoài hắn là một quân tử lạnh lùng nhưng bên trong lại có chút phản nghịch bất kham.

Lang trung bôi thuốc lên lưng hắn, dặn dò đủ thứ cần kiêng khem, hắn đều trả lời vâng vâng dạ dạ nhưng lại không chịu làm theo.

Vì vậy vết thương hôm nay nặng thêm, ngày mai mưng mủ, đau đớn không chịu nổi.

Trúc Nghiệp đắng giọng khuyên nhủ:

“Công tử tốt của ta, trạng nguyên lang của ta, người nghe lời đại phu, dưỡng thương cho đàng hoàng có được không?”

Tạ Lâm An cũng có chút bực bội: “Trước kia ta bị thương hay ốm đau, sao lại không thấy phiền phức thế này?”

Trúc Nghiệp bất lực nói:

“Trước kia đều là biểu tiểu thư đích thân chăm sóc cho người, tất cả những thứ cần kiêng khem nàng đều nhớ hết, sau đó làm những món ăn vừa ngon vừa bổ dưỡng cho người ăn, chúng ta không có tay nghề đó.”

Tạ Lâm An nghẹn họng, bình tĩnh mà nói, Tiết Ương đối với hắn thực sự rất tốt.

Chỉ là hắn không muốn bị phụ thân ép cưới một người nữ nhân được gọi là ân nhân nên mới đối xử lạnh nhạt với nàng.

Bây giờ đã nguôi ngoai cơn tức giận với phụ thân, hắn đột nhiên cảm thấy lời nói và hành động của mình hôm đó không đúng, có lẽ nên đến xin lỗi Tiết Ương.

Dù không còn là phu thê chưa cưới nhưng nàng vẫn gọi hắn là biểu ca.

Vì vậy hắn xếp hàng mua bánh hoa quế ở Như Ý Trai, trên đường đi hắn đã nghĩ ra những lời nói để dỗ dành nàng, sau này họ sẽ xưng hô như huynh muội, hắn vẫn sẽ bảo vệ nàng.

Nhưng Tiết Ương đã đi rồi.

Hắn cau mày khó hiểu:

“Tiết phủ bây giờ không có một bóng người, nàng rời khỏi Tạ phủ rồi thì biết đi đâu?”

Người mẫu thân vẫn luôn chiều chuộng hắn hôm đó hiếm khi không vui vẻ với hắn:

“Trời đất bao la, đi đâu chẳng được?”

Sau đó hận rèn sắt không thành thép mà chọc vào trán hắn:

“Con thật là không hiểu chuyện, một cô nương tốt như A Ương, cầm đèn lồng cũng không tìm được, bây giờ con lại la hét đòi hủy hôn, sau này có ngày con khóc!”

Khóc?

Không thể nào.

Trên đời này có rất nhiều cô nương tốt, hắn còn có thể treo cổ trên một cái cây sao?

Nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn thấy trống trải, hắn tức giận ném hộp bánh hoa quế trên tay sang một bên:

“Hừ, quả nhiên là lông cánh cứng cáp rồi nhưng một cô nương như nàng có thể đi được bao xa, chơi chán rồi thì sớm muộn gì cũng phải về.”

Nhưng hắn không ngờ rằng, Tiết Ương đi một mạch là hai năm.

10

Khi rời khỏi Trường An, ta chỉ mang theo một mình A Đông.

Ta giỏi y thuật, A Đông có võ công phòng thân, tuy chỉ là hai cô nương nhưng lại sống khá tốt.

Chúng ta vừa đi vừa ngắm cảnh, chỉ nửa năm đã đến Lĩnh Nam… bên cạnh Kiếm Nam đạo.

Không còn cách nào khác, địa hình Xuyên Thục quá phức tạp, chúng ta lạc đường một hồi, đành phải vào Kiếm Nam đạo trước.

Chúng ta thuê một căn nhà ở đó như thường lệ, sau đó ta bắt đầu đi khám bệnh kiếm tiền.

Nhưng có một ngày trên đường ra ngoài, chúng ta đã nhặt được một người nam nhân.

Cốt truyện rất sáo rỗng nhưng ta vẫn cứu.

Không có gì khác, chỉ vì trên người hắn mặc quân phục của triều ta.

A Đông không yên tâm lắm: “Cô nương, hay là đừng cứu nữa…”

Ta lắc đầu:

“Ngươi xem phù hiệu trên người hắn, là quân Bạc gia trấn thủ Mân Sơn , anh hùng bảo vệ biên giới, đương nhiên phải cứu.”

Thương tích trên người hắn không quá nặng, chỉ là mất nhiều máu, ta và A Đông đưa hắn về nhà, chăm sóc cẩn thận hai ngày, hắn mới từ từ tỉnh lại.

Lúc đó ta đang thay thuốc cho vết thương của hắn, hắn tỉnh lại liền vô thức bóp cổ ta, lạnh lùng nói:

“Ngươi là ai?”

“Là ân nhân cứu mạng của ngươi.”

Hắn siết chặt tay hơn, giọng vẫn lạnh đến mức có thể đóng băng:

“Ngươi tốt nhất nên nói thật.”

Ta trợn mắt: “Đã nói là ân nhân cứu mạng của ngươi rồi, nếu không buông tay thì có chút vong ân phụ nghĩa rồi đấy.”

Hắn quan sát xung quanh, dường như không có gì đáng ngờ, do dự buông cổ ta ra.

Nhưng có lẽ vẫn không yên tâm nên lại buông một câu hung dữ nhưng yếu ớt:

“Ngươi tốt nhất đừng có ý đồ gì khác, nếu không bổn tướng quân sẽ giết ngươi!”

Nói xong hắn cúi đầu định xem vết thương của mình nhưng lại nhìn thấy tay ta đang thay thuốc trên ngực hắn, người vừa rồi còn lạnh lùng như Diêm Vương đột nhiên mặt đỏ bừng.

Hắn đẩy mạnh tay ta ra, quấn chặt quần áo của mình, lắp bắp nói:

“Ngươi ngươi ngươi, nam nữ thụ thụ bất thân!”

“…”

“Ồ, vậy thì ngươi tự thay thuốc đi.”

Ta vốn đã bị hắn bóp cổ đến phát cáu, dứt khoát vỗ tay, ra ngoài khám bệnh kiếm tiền.

==> Ủng hộ nhà dịch tại website me/">METRUYEN.ME  nhé cả nhà!!! <==
11

Người ta cứu là tiểu công tử của Bạc gia, Bạc Dung.

Trước đây ở kinh thành ta đã từng nghe danh hắn, Bạc tiểu tướng quân từ nhỏ đã theo phụ huynh trấn thủ Kiếm Nam đạo, tướng mạo tuấn tú phi thường, đáng tiếc lại giống phụ thân hắn, là một tiểu Diêm Vương mặt lạnh.

Nửa câu đầu rất đúng, sau khi rửa sạch sẽ, Bạc Dung quả thực rất đẹp nhưng nửa câu sau lại cần phải xem xét lại.

Sau vài ngày ở chung, tiểu Diêm Vương mặt lạnh n&agrave;y lại c&oacute; chút khí chất của một đứa trẻ nghịch ngợm.

“Tiểu gia đây đường đường chính chính là tướng quân ngũ phẩm! Ngươi lại để tiểu gia đây chẻ củi?”

Ta mặt kh&ocirc;ng đổi sắc thu dọn hộp thuốc: “Ngươi ăn của ta, ở của ta, kh&ocirc;ng nên làm chút việc để báo đáp sao?”

Hắn ôm ngực lăn lộn tr&ecirc;n giường: “Nhưng ta vẫn là một thương binh mà!”

Ta đeo hộp thuốc chuẩn bị ra ngoài: “Được rồi, theo chế độ của thương binh, tối nay ta và A Đông uống canh cá, ngươi ăn cải trắng xào chay.”

Bạc Dung bật dậy như cá chép, nghiêm trang n&oacute;i:

“Tiểu tổ tông, ta sai rồi, ta đi chẻ củi ngay đây!”

“…”

Hắn nhanh nhẹn đi chẻ củi, ta dẫn A Đông ra ngoài khám bệnh.

Cảnh tượng như vậy gần như ngày nào cũng diễn ra một lần.

Lần đầu tiên chứng kiến cảnh n&agrave;y, A Đông rất tức giận, lần thứ hai chứng kiến cảnh n&agrave;y c&oacute; chút nghi hoặc, lần thứ ba chứng kiến cảnh n&agrave;y đã trở nên tê liệt:

“Cô nương, cô n&oacute;i xem não hắn c&oacute; phải kh&ocirc;ng bình thường hay kh&ocirc;ng, rõ ràng việc cô sắp xếp hắn đều làm kh&ocirc;ng thiếu việc nào, sao mỗi lần làm việc đều phải cãi nhau với cô vậy?”

“Không biết, quá rảnh rỗi chăng.”

Ta đã gặp những đứa trẻ nghịch ngợm như vậy khi đi khám bệnh.

12

Ngày thứ hai mươi Bạc Dung ở đây, trước khi đi khám bệnh, ta dặn hắn như thường lệ:

“Chẻ củi, đun nước nóng, còn thuốc trong Tây ốc đều lấy ra phơi nắng.”

“Được.”

“…”

???

Nghe lời như vậy, kh&ocirc;ng hợp lẽ thường.

Ta nghi hoặc ngẩng đầu, hắn cúi đầu kh&ocirc;ng nh&igrave;n ta, ta ngẩn người một lát rồi hiểu ra:

“Ngươi phải về doanh trại rồi phải kh&ocirc;ng?”

Suýt quên, hắn là một tiểu tướng quân.

Bạc Dung buồn bã n&oacute;i: “Ừ.”

“Khi nào đi?”

“Tối nay.”

“Được, vậy trưa nay ta mua ít thức ăn về.”

“Tiết Hàm Linh!”

Bạc Dung ngẩng đầu trừng mắt nh&igrave;n ta nhưng hốc mắt lại hơi đỏ, ta bật cười:

“Sao vậy? Ngươi muốn ăn xong bữa tối rồi đi, như vậy e rằng kh&ocirc;ng đến kịp Mân Sơn trước khi trời tối.”

“Ngươi kh&ocirc;ng c&oacute; gì khác muốn n&oacute;i sao?”

Hắn rất nghiêm túc nh&igrave;n ta, ta dần thu lại nụ cười.

Nói gì đây?

Hai mươi ngày n&agrave;y chúng ta ở chung thực sự rất vui vẻ nhưng thì sao?

Ta và Tạ Lâm An hồi nhỏ cũng từng vô tư lự, lớn lên chẳng phải cũng đi đến bước n&agrave;y sao.

Ta kh&ocirc;ng dám dễ dàng trao đi chân tình, cũng kh&ocirc;ng dám dễ dàng xác định một mối quan hệ.

Huống hồ ta ở Kiếm Nam đạo đã đủ lâu, cũng nên tiếp tục đến Lĩnh Nam, đi gặp phụ mẫu của ta.

Vì vậy ta cười n&oacute;i:

“Vậy thì, Bạc tiểu tướng quân, ăn cơm đàng hoàng đừng kén ăn, chúng ta c&oacute; duyên sẽ gặp lại.”

13

Ta lại mất một tháng nữa mới đến Lĩnh Nam.

Ta đã sớm thông báo cho họ nên khi phụ mẫu gặp ta họ cũng kh&ocirc;ng quá ngạc nhiên.

Nhưng dù sao cũng đã xa cách bảy năm, ta từ một cô bé nhỏ nhắn năm xưa đã trở thành một thiếu nữ, mẫu thân nh&igrave;n ta nước mắt kh&ocirc;ng ngừng rơi, cuối cùng cả nhà ba người cùng A Đông ôm nhau tâm sự cả ngày.

Phụ thân nghe chúng ta kể lại những gì đã trải qua tr&ecirc;n đường đi, rất kinh ngạc trước y thuật hiện tại của ta, gặp ai cũng n&oacute;i rằng m&igrave;nh c&oacute; một cô con gái là thần y.

Huyện lệnh địa phương bị phụ thân làm cho ù cả tai, sau đó cầm công văn, mắt sáng lên:

“Tiết huynh, quân đồn trú ở Lĩnh Nam của chúng ta ít, Kiếm Nam đạo bên cạnh lại rất thiếu quân y, hay là để cháu gái đến đó làm quân y?”

Mẫu thân thận trọng n&oacute;i: “Chúng ta chỉ c&oacute; một nữ nhi, để con bé v&agrave;o doanh trại to&agrave;n nam nhân như vậy, e rằng kh&ocirc;ng ổn lắm.”

Nhưng phụ thân lại đập ngực tự hào n&oacute;i:

“Những doanh trại khác ta kh&ocirc;ng rõ nhưng doanh trại của lão Bạc thì tuyệt đối kh&ocirc;ng c&oacute; vấn đề gì.”

Điều n&agrave;y đúng là sự thật, quân kỷ của Bạc gia quân rất nghiêm minh, ngay cả một nữ tử khuê các như ta cũng từng nghe n&oacute;i.

Mẫu thân vẫn còn nghi ngờ nhưng ta lại gật đầu.

Một là c&oacute; thể giúp sức cho những chiến sĩ bảo vệ biên giới, ta đương nhiên vui mừng khôn xiết, hai là…

Ta tình cờ c&oacute; một người hơi muốn gặp, hắn ở Kiếm Nam đạo.

14

Ngày đầu tiên đến Mân Sơn, ta đã gặp Bạc Dung.

Lúc đó Trần Phó tướng phụ trách quản lý quân y đang huấn thị cho đám tân binh chúng ta, Bạc Dung tình cờ đi ngang qua, ta chớp mắt với hắn.

Ai ngờ hắn nh&igrave;n thấy ta nhưng kh&ocirc;ng hề ngạc nhiên, chỉ liếc mắt một cái rồi sắc mặt như thường đi mất.

Một thân áo giáp bạc uy nghiêm, đúng là c&oacute; chút dáng vẻ của Diêm Vương lạnh lùng trong truyền thuyết.

Ta nghĩ c&oacute; lẽ là hắn nh&igrave;n quá vội nên kh&ocirc;ng nhận ra ta.

Vì vậy tối hôm đó ta cố ý chạy đến doanh trại của hắn, đáng tiếc bị thân binh của hắn ở bên ngoài chặn lại:

“Kẻ nào đêm hôm xông v&agrave;o doanh trại của tướng quân!”

Ta vội vàng giải thích: “Ta là quân y đi theo, ta muốn…”

“Quân y đến đây làm gì?”

Giọng n&oacute;i lạnh lùng từ trong trướng truyền ra, Bạc Dung lập tức vén rèm đi ra, ta vẫy tay:

“Này, Bạc Dung, là ta đây…”

“Ngươi là ai, kh&ocirc;ng quen.”

“…”