Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

1

Ngày hôm đó, tôi vừa xử lý xong một tên lưu manh.

Gã mặt dày kia không chỉ dám sàm sỡ tôi ngay giữa đường phố, mà còn buông những lời tục tĩu. Nếu ngay cả chuyện này mà tôi cũng nhịn, thì còn có gì tôi không thể nhịn nữa?

Nhờ vào mấy năm học tán thủ, tôi ra tay dứt khoát, khiến hắn phải nằm bẹp dưới đất kêu la thảm thiết.

Xử lý xong xuôi hắn, tôi đang định phủi tay rời đi thì bất ngờ chạm mắt với một người đàn ông đang ngồi trong chiếc siêu xe chờ đèn đỏ.

Một tay hắn đặt trên vô-lăng, nghiêng đầu nhìn về phía tôi. Dáng vẻ lạnh lùng, tuấn tú, vừa nhìn đã biết không phải người dễ chọc.

Mà thực tế, hắn đúng là kh&ocirc;ng dễ chọc thật >_<.

Bởi vì hắn chính là sếp tổng của công ty t&ocirc;i làm, cũng là cấp tr&ecirc;n trực tiếp của t&ocirc;i:Sở Thời Trăn!

Liệu ngày mai t&ocirc;i c&oacute; bị sa thải ngay khi vừa bước v&agrave;o công ty kh&ocirc;ng đây?!

Trong lúc t&ocirc;i còn đang hoảng hốt, một giọng n&oacute;i quen thuộc lại vang lên:

“Cô gái n&agrave;y đúng là lợi hại, kh&ocirc;ng biết sau n&agrave;y ai xui xẻo cưới phải cô ta đây.”

Khoan đã, ai đang n&oacute;i vậy?!

Tôi vội nh&igrave;n xung quanh, nhưng xung quanh chẳng c&oacute; ai cả.

Ngay khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu t&ocirc;i, ánh mắt t&ocirc;i dừng lại tr&ecirc;n người đàn ông trong siêu xe.

Tiếng còi xe inh ỏi vang lên, đèn xanh đã chuyển. Chiếc siêu xe lao đi, bỏ lại t&ocirc;i đứng đờ đẫn giữa đường.

Hóa ra… mẹ t&ocirc;i kh&ocirc;ng hề n&oacute;i dối!

Mẹ t&ocirc;i từng n&oacute;i rằng, phụ nữ nhà chúng t&ocirc;i c&oacute; một khả năng đặc biệt khi gặp được chân mệnh thiên tử, chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra hắn, thậm chí còn đọc được suy nghĩ trong đầu hắn.

Tôi luôn cho rằng, đó chỉ là một câu chuyện hoang đường, nhưng kh&ocirc;ng ngờ nó lại là thật!

Nói cách khác, Sở Thời Trăn,người đàn ông khiến cả công ty phát cuồng chỉ qua một tấm ảnh tr&ecirc;n hồ sơ chính là chân mệnh thiên tử của t&ocirc;i?!

2

Sở Thời Trăn là lãnh đạo cấp cao của công ty t&ocirc;i.

Công ty t&ocirc;i là chi nhánh lớn nhất của tập đoàn Thường Thanh. Thông thường, những biến động ở cấp cao luôn khiến nhân viên thấp cổ bé họng như chúng t&ocirc;i lo lắng. Nhưng với Sở Thời Trăn, kh&ocirc;ng ai dám ý kiến gì cả.

Bởi vì hắn chính là con trai của chủ tịch tập đoàn.

Nói trắng ra, dù công ty n&agrave;y c&oacute; lớn đến đ&acirc;u, thì đối với hắn cũng chỉ là một nơi để rèn luyện mà thôi.

Hơn nữa, với khuôn mặt đẹp trai như tạc tượng trong ảnh thẻ nhân viên, hắn đã hớp hồn to&agrave;n bộ nữ đồng nghiệp trong công ty. Ai mà dám buông lời bàn tán chứ?

Vậy mà giờ đây, người đàn ông ấy lại là chân mệnh thiên tử của t&ocirc;i sao…?

Tôi cảm thấy đầu óc m&igrave;nh như treo ngược cành cây.

Nhưng chuyện còn chưa dừng lại ở đó.

Đang yên ổn làm việc, t&ocirc;i bỗng thấy Tần Vũ Kha đi đến, gõ nhẹ lên bàn t&ocirc;i, ghé sát thì thầm:

“Sếp tổng bảo cậu đến văn phòng gặp anh ấy.”

“…Tôi á?” Tôi ngạc nhiên.

“Còn ai v&agrave;o đây nữa.” Cô ấy nháy mắt đầy ẩn ý, vỗ vai t&ocirc;i an ủi. “Đi nhanh đi, đừng để anh ấy chờ lâu.”

Tôi lê bước v&agrave;o thang máy, mỗi bước đi như đưa tiễn chính m&igrave;nh.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng t&ocirc;i trăm mối ngổn ngang.

Tôi kh&ocirc;ng ngờ hắn lại thực sự chú ý đến t&ocirc;i, giữa hàng trăm nhân viên mặc đồng phục công ty, hắn vẫn c&oacute; thể nhận ra và tìm thấy t&ocirc;i một cách chính xác.

Là may mắn hay bất hạnh đây?

Tôi chỉ c&oacute; thể chờ đợi số phận bị sa thải.

Ngửa mặt lên trời than thở: Chân mệnh thiên tử của t&ocirc;i đ&acirc;u?!

Chỉ vậy thôi sao?

Dưới sự hướng dẫn của thư ký, t&ocirc;i bước v&agrave;o văn phòng tổng giám đốc.

Sở Thời Trăn ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, đầu ngón tay kẹp một cây bút máy màu xanh ngọc. Cúc áo sơ mi tr&ecirc;n cùng của hắn được mở ra hai nút, mái tóc c&oacute; phần hơi rối, nhưng tổng thể vẫn toát lên phong thái trầm ổn, sắc sảo, mang đậm phong cách của một quý công tử ưu nhã.

“Ngồi đi.” Hắn nhấc cằm, ánh mắt vẫn dán v&agrave;o tài liệu. “Chờ t&ocirc;i xem xong cái n&agrave;y đã.”

Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy kh&ocirc;ng đủ để t&ocirc;i nh&igrave;n thấu tâm tư hắn. Tôi ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng biết hắn đang nghĩ gì và muốn làm gì.

Rất nhanh, hắn đặt bút xuống, ký tên v&agrave;o cuối tập tài liệu rồi đan mười ngón tay lại, nh&igrave;n thẳng v&agrave;o t&ocirc;i.

“Biết võ?” Hắn hỏi.

“Từng học qua.” Tôi đáp.

“Tôi cần một vệ sĩ. Cô suy nghĩ xem.”

Tôi ngạc nhiên: “Tại sao lại là t&ocirc;i?”

Chẳng lẽ đây là hiệu ứng của cái gọi là chân mệnh thiên tử? Dù hai người kh&ocirc;ng liên quan vẫn phải c&oacute; duyên phận giao thoa sao?

“Trông cô kh&ocirc;ng giống một vệ sĩ chuyên nghiệp.” Hắn nh&igrave;n t&ocirc;i, chậm rãi n&oacute;i: “Tôi cần một vệ sĩ kín đáo hơn. Trên danh nghĩa, cô sẽ là thư ký của t&ocirc;i. Nhưng khi t&ocirc;i gặp nguy hiểm, cô phải lập tức ra tay bảo vệ t&ocirc;i, hiểu chưa?”

“…” Cũng khá là dễ hiểu.

Thấy t&ocirc;i im lặng, hắn nghiêm mặt lại: “Lần n&agrave;y cô mặc đồng phục công ty đánh người giữa phố, làm ảnh hưởng kh&ocirc;ng tốt đến hình ảnh của công ty.”

Tôi hoảng hốt sợ bị sa thải, vội vàng giải thích: “Sếp! Tôi kh&ocirc;ng cố ý! Gã đó là một tên lưu manh! Hắn dám sàm sỡ t&ocirc;i ngay tr&ecirc;n đường! Xin anh đừng đuổi việc t&ocirc;i!”

Sở Thời Trăn nhướng mày, thản nhiên n&oacute;i: “Làm vệ sĩ, nhận hay kh&ocirc;ng?”

“…” Hóa ra đây là điều kiện đi kèm sao?

Tôi biết điều cúi đầu: “Nhận.”

3

Ngày đầu tiên làm vệ sĩ, bàn làm việc của t&ocirc;i được chuyển từ tầng 5 của bộ phận thị trường lên tận tầng 18, ngay trong văn phòng tổng giám đốc.

Cả ngày trôi qua, t&ocirc;i cảm giác m&igrave;nh chẳng c&oacute; việc gì làm.

Thư ký xung quanh bận rộn nghe điện thoại, xử lý tài liệu, chạy tới chạy lui, còn t&ocirc;i thì ngồi lạc lõng trong góc, chơi game xếp bài tr&ecirc;n máy tính.

Gần đến giờ tan làm, t&ocirc;i chậm rãi thoát từng ứng dụng một, chuẩn bị tắt máy thì tổng tài đại nhân bất ngờ xuất hiện trước cửa văn phòng.

Nhiệm vụ đầu tiên của t&ocirc;i với tư cách vệ sĩ chính thức bắt đầu.

Sở Thời Trăn dẫn t&ocirc;i đến một bữa tiệc sinh nhật xa hoa.

Trong hội trường, nam nữ cầm ly rượu cười n&oacute;i vui vẻ, đèn chùm lộng lẫy tỏa ánh sáng rực rỡ, phản chiếu lên những khuôn mặt rạng rỡ. Không khí vô cùng náo nhiệt.

Tôi học theo hắn, cầm một ly rượu vang nhấp thử một ngụm. Thấy vị kh&ocirc;ng tệ, t&ocirc;i mạnh dạn uống thêm vài ngụm nữa.

Sở Thời Trăn liếc t&ocirc;i một cái: “Tửu lượng khá đấy?”

Tôi vừa định đáp lại thì bỗng một giọng n&oacute;i the thé vang lên:

“Anh Khi Đằng!”

Tôi bất giác rùng m&igrave;nh.

Quay sang nh&igrave;n Sở Thời Trăn, t&ocirc;i thấy hắn cũng đang sững sờ như thể gặp phải đại họa.

Lần đầu tiên, tr&ecirc;n gương mặt lạnh lùng kia xuất hiện vẻ kinh ngạc và hoảng loạn. Trước khi t&ocirc;i kịp phản ứng, hắn đã nhanh chóng vòng tay qua vai t&ocirc;i, kéo t&ocirc;i chắn trước người hắn .

Tôi nh&igrave;n về phía giọng n&oacute;i phát ra, liền thấy một cô gái mặc váy đỏ rực, tóc xoăn màu hạt dẻ, trông vừa dịu dàng vừa đáng yêu.

“Anh Khi Đằng ~” Cô ta lại gọi, ánh mắt long lanh đầy tình cảm.

Tôi nuốt nước bọt, cảm giác như m&igrave;nh vừa giành mất bạn trai của người ta vậy. Nhưng tình thế kh&ocirc;ng cho phép t&ocirc;i nghĩ nhiều, bởi ngay giây tiếp theo, t&ocirc;i đã bị Sở Thời Trăn kéo v&agrave;o một cái ôm.

Giọng n&oacute;i trầm khàn của hắn vang lên tr&ecirc;n đỉnh đầu t&ocirc;i:

“Giới thiệu một chút nhé, đây là bạn gái t&ocirc;i, Hạ Sơ.”

Tôi ngơ ngác nh&igrave;n hắn. Ánh mắt hắn tràn ngập ý nhắc nhở, t&ocirc;i kh&ocirc;ng hiểu sao? Nhưng rồi t&ocirc;i lập tức hiểu ra ngay

【Phối hợp đi!】

Tôi lập tức nghiêng đầu, dựa sát v&agrave;o ngực hắn, bình tĩnh nh&igrave;n cô gái đối diện, nhẹ nhàng n&oacute;i:

“Chào cô, t&ocirc;i là Hạ Sơ, bạn gái của Khi Đằng.”

Ánh mắt cô ta thoáng chốc tối sầm, lướt qua sự ghen ghét, tức giận và kh&ocirc;ng cam lòng. Tôi đoán đây lại là một người đau khổ vì tình.

Tưởng rằng sẽ c&oacute; một màn kịch gay cấn, nhưng Sở Thời Trăn ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng c&oacute; hứng thú đối đầu,ngay lập tức kéo t&ocirc;i rời khỏi bữa tiệc.

Trên đường đi, t&ocirc;i kh&ocirc;ng kìm được tò mò:

“Sếp, anh kéo t&ocirc;i làm vệ sĩ… là vì cô ấy sao?”

“Không phải.” Hắn liếc t&ocirc;i một cái, lạnh nhạt n&oacute;i: “Đừng hỏi những chuyện kh&ocirc;ng nên hỏi.”

Đáng tiếc, ánh mắt hắn lại đang bán đứng hắn.

【Tuyệt đối kh&ocirc;ng thể để ai biết chuyện t&ocirc;i từng bị Tương Tương bắt cóc, quá mất mặt!】

Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng. Cố nén lại, t&ocirc;i làm bộ kéo tay hắn, thân mật n&oacute;i:

“Nào, chúng ta đi chúc thọ thôi.”

4

Sáng hôm sau, t&ocirc;i tỉnh dậy tr&ecirc;n chiếc giường lớn trong khách sạn.

Mất khoảng năm giây để định thần, t&ocirc;i mới nhận ra m&igrave;nh đang ở đ&acirc;u, hoảng hốt kiểm tra quần áo tr&ecirc;n người. Kết quả là… kh&ocirc;ng tổn hao gì cả.

Không tổn hao gì cả?!

Vậy mấy câu chuyện trong tiểu thuyết hay phim truyền hình, nơi nữ chính say rượu rồi xảy ra chuyện với nam chính, chẳng lẽ to&agrave;n là lừa dối t&ocirc;i sao?>_<

Tôi nên khen Sở Thời Trăn là chính nhân quân tử, hay là nên nghi ngờ… hắn c&oacute; phải kh&ocirc;ng được kh&ocirc;ng nhỉ?

Mang theo một đống suy nghĩ phức tạp, t&ocirc;i v&agrave;o phòng tắm tắm rửa. Đang loay hoay vì kh&ocirc;ng c&oacute; quần áo sạch để thay, thì chuông cửa vang lên.

Nhìn qua mắt mèo, là tài xế tối qua.

Tôi mở cửa, anh ta  cung kính đưa cho t&ocirc;i một túi giấy: “Sở tổng dặn t&ocirc;i mang đồ đến cho cô.”

Nhìn qua, bên trong là quần áo. Tôi vội cảm ơn rồi nhận lấy.

Anh ta lại chỉ v&agrave;o túi bên cạnh: “Đây là bữa sáng, t&ocirc;i chờ cô bên ngoài.”

Tôi vẫn còn ngơ ngác: “Chờ t&ocirc;i… đi đ&acirc;u?”

“Đến công ty.”

“Ồ.” Tôi thầm rủa một tiếng. Đ&uacute;ng là nhà tư bản khốn kiếp, dù tối qua c&oacute; tăng ca đến rạng sáng cũng kh&ocirc;ng quên bắt t&ocirc;i đến công ty đúng giờ!

Đóng cửa xong, t&ocirc;i bắt đầu hồi tưởng lại những gì đã xảy ra v&agrave;o tối qua.

Có rất nhiều người đến mời rượu Sở Thời Trăn. Là bạn gái tr&ecirc;n danh nghĩa, t&ocirc;i đương nhiên phải cùng hắn uống một chút. Rượu v&agrave;o một ly, hai ly… đầu t&ocirc;i cũng bắt đầu quay cuồng.

Tôi chỉ nhớ trước khi say, Sở Thời Trăn trước mắt t&ocirc;i như biến thành ba người. Hắn còn cúi xuống vỗ nhẹ lên mặt t&ocirc;i hỏi:

“Nói đi, nhà cô ở đ&acirc;u?”

Sau đó thì… t&ocirc;i chẳng nhớ gì nữa.

Chắc là kh&ocirc;ng c&oacute; chuyện gì đ&acirc;u nhỉ…

Nghĩ vậy, t&ocirc;i tự tin lên xe cùng tài xế. Suốt quãng đường, anh ta kh&ocirc;ng n&oacute;i gì, chỉ đến lúc chờ đèn đỏ mới nhắc: “Sở tổng dặn, v&agrave;o đến công ty cô phải lên văn phòng gặp anh ấy ngay.”

Tôi nhíu mày: “Có n&oacute;i chuyện gì kh&ocirc;ng?”

Tài xế thoáng chần chừ, vẻ mặt c&oacute; chút khó xử.

Linh cảm c&oacute; gì đó kh&ocirc;ng ổn, t&ocirc;i sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Anh ta thở dài, đành tấp xe v&agrave;o lề, nghiêm túc nh&igrave;n t&ocirc;i:

“Tối qua cô uống say, ôm chặt Sở tổng n&oacute;i anh ấy là của cô. Cô còn ôm , hôn, thậm chí… còn bám v&agrave;o người giật áo anh ấy!”

“…”

TRỜI ĐẤT ƠI!