Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Bạn trai tôi đang dỗi, chỉ vì có đàn em tỏ tình với tôi, tôi không từ chối ngay mà còn trả lời:
“Chuyển khoản 500 đi, để xem thực lực cậu ra sao.”
Cậu ấy thật sự chuyển!
Bạn trai tôi càng tức.

Tôi cảm thấy tình hình cực kỳ nguy cấp, lập tức cố gắng cứu vãn cục diện, nhắn lại cho đàn em:
“Chuyển khoản 50.000 đi, để xem trí tuệ của cậu thế nào.”

Và cậu ta... lại chuyển thật???
Đàn em này cũng hào phóng phết đấy.
Nếu tôi chưa có bạn trai, chắc chắn vì tiền mà lên trời xuống biển cũng không ngại.
Nhưng mà giờ tôi đã có bạn trai, vậy nên tôi chính là người không màng vật chất, coi tiền như rác.

Tôi nhận 500 đầu tiên, sau đó chuyển lại 2 khoản 250 cho đàn em, kèm theo một lời quan tâm sâu sắc:
“Đàn em, cầm tiền này đi đăng ký khám bệnh ở viện số 3 xem đầu óc có ổn không nhé.”

Cậu ấy rất nghe lời, nhận tiền, gửi lại cho tôi ảnh chụp màn hình đặt lịch khám bệnh.

Tôi nháy mắt với bạn trai, mong được khen ngợi~
Bạn trai nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, mặt tối sầm lại.

Tôi đương nhiên cũng quan tâm đến bạn trai yêu quý của mình, thấy anh ấy sắc mặt không tốt, liền hỏi han đầy chân thành:
“Bảo bối, anh cũng thấy đầu óc không ổn à? Có cần em đặt lịch giúp anh luôn không?”

Bạn trai tôi tức đến suýt nghẹn, mặt đen như than rồi quay đầu bỏ đi.

Tôi lo lắng, chạy theo gọi với:
“Bảo bối à, đừng có giấu bệnh sợ khám nhé~”

Sợ anh ấy không nghe thấy, tôi còn gửi thêm một tin nhắn WeChat cho chắc, kết quả nhận ngay dấu chấm than đỏ.
Ối giời ơi, anh ta block tôi rồi!

...
Tôi im lặng hai giây.
Công nghệ đúng là con dao hai lưỡi.
Thời đại internet giúp con người kết nối gần nhau hơn, nhưng cũng có thể cắt đứt liên lạc giữa tôi và bạn trai yêu quý chỉ trong một nốt nhạc.
Tôi thật sự đau lòng cho thế giới này.

Trong nỗi buồn đau, tôi tắt WiFi, quay về thời đại 2G, hy vọng dùng những dòng tin nhắn mộc mạc nhất để đánh thức ký ức về quãng thời gian ngọt ngào đã qua.

“Anh đủ rồi đấy nhé, em đâu có bán thang, làm gì có nhiều bậc thang cho anh leo xuống như vậy?”
Không trả lời.

“Em đi bán thang cũng được thôi, đợi em kiếm đủ 50 ngàn thì chẳng còn sợ cám dỗ nữa.”
Vẫn không trả lời.

“Đến lúc đó, em sẽ là người thành đạt, có khi anh còn mê mệt em luôn ấy chứ?”
Vẫn lặng thinh.

Được lắm.
Đúng là đồ vô tình.
Đến lúc phải tung chiêu thật rồi.

“Chồng ơiiii~ anh mà còn không trả lời thì người ta giận đó nhaaa~”

“......”
He he, đàn ông mà, đúng là không thoát được mấy chiêu này! Anh ta trả lời rồi!

“Đừng có làm anh buồn nôn, anh add em lại rồi.”

Muốn bắt phải buông, muốn che phải hở, muốn từ chối lại như muốn giữ.
Ai hiểu là hiểu.

Rõ ràng là hối hận vì lỡ tay block tôi, giờ kiếm cớ để add lại thôi.

Hứ, đàn ông mà.