Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Hôm tôi về nhà thì trời đột ngột trở rét, lạnh lạ thường.

Nhà ga đông nghẹt sinh viên về quê nghỉ đông, tôi đến sớm nên chỉ có thể ngồi ngẩn ra chờ ở một góc.

Trong nhà ga ồn ào náo nhiệt, phần lớn mọi người đều có bạn đồng hành. Giang Hoài là người địa phương, sau khi đưa tôi vào ga thì rời đi luôn, giờ chỉ còn mình tôi lẻ loi ngồi đợi, nhìn qua càng thêm phần lạc lõng.

Năm nay nghỉ Tết khá gấp gáp, nhiều môn thi chuyển sang hình thức online. Tôi thấy phía trước đột nhiên tụ tập đông người, nghiêng đầu nhìn thì phát hiện có người đang múa Thái Cực quyền ngay giữa ga.

Cô gái đó có vẻ hơi hướng ngoại nhưng không quá, một bài Thái Cực đánh ra uyển chuyển nhẹ nhàng, tuy đeo khẩu trang mà vẫn thấy rõ gương mặt cô đỏ bừng.

Tôi thấy dễ thương, liền quay một đoạn video ngắn gửi cho Giang Hoài, chờ mãi cũng không thấy hồi âm.

Sau một hành trình chật vật, nửa đêm tôi mới về đến nhà.

Lục túi lấy chìa khóa mở cửa, ánh đèn vàng ấm áp tràn ra. Bên trong, ba mẹ và em trai tôi đang quây quần bên bàn ăn, đồ ăn trên bàn còn bốc hơi nóng, tivi đang chiếu hoạt hình — cảnh tượng rất đỗi ấm cúng, rất ấm lòng.

Em trai tôi, Lý Diêu, là người đầu tiên nhìn thấy tôi.

Vừa gặm đùi vịt vừa đột nhiên kêu lên: “Ơ, chị về rồi à.”

Ba người trong nhà đều lộ vẻ ngạc nhiên, như thể tôi là một người lạ từ đâu tới, phá vỡ cuộc sống bình yên của họ.

Mẹ tôi sửng sốt: “Sao con lại về hôm nay?”

Bị ngó lơ nhiều rồi cũng quen, tôi kéo vali vào nhà, thản nhiên đáp: “Hôm kia con có nhắn cho mẹ rồi mà.”

Không ai nói gì thêm.

“Cứ ăn đi.” Tôi lặng lẽ mang quần áo vào phòng, “Con mệt quá, đi tắm rồi nghỉ sớm.”

Phòng lạnh lẽo, bên giường chất đầy mớ đồ đạc lộn xộn của Lý Diêu.

Ngoài cửa im lặng một lát rồi lại rộn ràng như cũ, khói bếp nhân gian vẫn tiếp tục.

Thế giới cô lập tôi, mặc nó khinh thường~

Tôi đặt chú cừu bông Giang Hoài tặng bên gối, rồi đi vào phòng tắm.

...

Sáng hôm sau tỉnh dậy, mơ mơ màng màng mở điện thoại, mới thấy Giang Hoài đã trả lời.

Anh gửi một video con mèo đang ị, nói nhà anh nuôi mèo rồi.

Tôi nằm trên giường trả lời: “Hôm qua không rep tin nhắn, đáng chết!”

Giang Hoài giải thích: “Hôm qua anh đang chơi đàn cho mèo nghe.”

Cho mèo... tu dưỡng tâm hồn?

Tặng anh 9 điểm, lăn cái 6 lên.

Tôi lạch cạch gõ tin nhắn, bắt đầu dỗi:

“Chơi đàn thì sao?”

“Chơi đàn thì không dùng chân nhắn tin được à?”

“Người yêu em luôn có hàng trăm cách để thể hiện tình yêu.”

“Không rep tin nhắn thì là không rep, đừng kiếm cớ nghe cho sang.”

“Nếu không yêu nữa, thì làm ơn nói thẳng!”

Khi phụ nữ nổi điên, không một anh người yêu nào có thể bình yên vượt qua.

Đầu bên kia im lặng thật lâu, rồi gửi một chuỗi: “*******”

“Hử? Cái gì đấy?”

Hệ thống lỗi à? Mã hóa gì mà khó hiểu thế?

“Chửi thề.”

Anh ấy trả lời cực nhanh.

Tôi: “……”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện