Ngay cả quản lý Vương ở sảnh bán hàng cũng nhìn gia đình này bằng ánh mắt khó tin.
Mua một căn tám triệu đã đủ choáng, giờ lại còn muốn thêm một căn nữa?
Mắt Chung Tử Hạo lập tức sáng rực, anh ta đập đùi, phấn khích nói:
“Mẹ nói đúng quá! Đúng rồi đó! Tiểu Nguyệt, dù sao em cũng có tiền, thêm một căn thì đã là gì đâu!”
“Chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì không phải chuyện lớn! Cứ quyết vậy đi!”
Anh ta nhìn tôi, mặt mày hớn hở như thể không phải đang bảo tôi tiêu tám triệu, mà là kêu tôi chạy xuống tiệm tiện lợi dưới nhà mua chai nước tương.
Đỗ Tĩnh Thư cũng ngừng khóc, cô ta ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, nhìn tôi e dè:
“Chị Tiểu Nguyệt… như vậy… thật sự được chứ? Có phiền chị quá không?”
Tôi nhìn ba người bọn họ phối hợp nhịp nhàng, hát – xướng – khóc – diễn, đúng là trọn vẹn một màn kịch gia đình, chỉ cảm thấy thật nực cười.
Tôi không đáp ngay, mà quay sang nhìn bà Lưu Phân, chậm rãi ném ra một câu hỏi:
“Dì à, đề nghị này đúng là không tệ.”
“Nhưng con muốn hỏi, con bỏ ra nhiều như vậy cho nhà họ Chung, thì con trai dì – chồng tương lai của con – sẽ đóng góp được gì cho con và tổ ấm sau này của bọn con?”
Tất cả ánh mắt đều chuyển hướng về phía Chung Tử Hạo.
Rõ ràng anh ta không ngờ tôi lại đột nhiên hỏi câu đó, sững người trong chốc lát, rồi vênh ngực, ngạo mạn nói như ban phát:
“Anh lấy em, chẳng phải là sự ủng hộ lớn nhất rồi sao?”
“Tiểu Nguyệt, em phải hiểu, bao nhiêu cô gái muốn lấy anh mà anh còn không đồng ý. Anh chọn em, đó là lời hứa trọn đời anh dành cho em.”
Ngữ điệu hùng hồn như thể tôi được gả cho anh ta là may mắn tu mấy kiếp mới có được.
Bà Lưu Phân lập tức tiếp lời, giọng đầy khinh khỉnh:
“Ủng hộ? Con là phụ nữ mà cũng đòi hỏi đàn ông phải ủng hộ à?”
Bà ta cười lạnh, giọng lập tức cao lên:
“Đàn ông nhà họ Chung là trời, là trụ cột trong nhà! Phụ nữ thì nên biết an phận làm dâu hiền vợ tốt, chăm chồng dạy con, hầu hạ cha mẹ chồng! Đó mới là bổn phận!”
Bà ta liếc một vòng như đang tổ chức buổi lên án trong gia đình.
“Đàn ông bên ngoài vất vả kiếm tiền, mệt mỏi nhường nào? Về đến nhà, phụ nữ phải khiến họ thấy yên lòng, được thư giãn! Họ mệt, thì phải cảm thông; họ phiền, thì phải an ủi! Cho dù…”
Bà ta cố tình ngừng lại một chút, ánh mắt hàm ý liếc qua Đỗ Tĩnh Thư rồi từng chữ từng chữ nhấn mạnh:
“Cho dù họ có đôi khi ‘vui chơi ngoài lề’, phạm vài lỗi nhỏ, thì cũng phải bao dung, phải hiểu! Vì đàn ông mà, ai chẳng có lúc bất đắc dĩ. Đó là gia huấn của nhà họ Chung!”
Vừa dứt lời, bác cả của Chung Tử Hạo là người đầu tiên vỗ tay rầm rầm:
“Nói hay lắm! Em dâu đúng là hiểu đại nghĩa! Có nề nếp gia đình như thế, sau này Tử Hạo nhất định làm nên chuyện!”
“Đúng đúng! Người xưa nói lấy vợ phải lấy hiền, vợ tốt vượng ba đời! Phúc phần của Tử Hạo, thật đáng ngưỡng mộ!”
Cô út cũng vội vàng a dua theo.
Bà Lưu Phân được tâng bốc đến mặt mày rạng rỡ, dường như sắp bay lên trời.
Bà ta càng thêm đắc ý, nắm lấy tay tôi, khoe khoang trước mặt mọi người:
“Hơn nữa, con dâu nhà chúng tôi – Tiểu Nguyệt – rất hiểu chuyện! Nó còn nói, sính lễ một đồng cũng không cần! Các người nói xem, bây giờ đi khắp nơi tìm được dâu thế này dễ không?”
“Cái gì? Không cần sính lễ?”
“Trời ơi! Lấy được Tiểu Nguyệt đúng là phúc ba đời!”
Tôi rút tay ra khỏi bàn tay đang siết chặt của bà Lưu Phân, mỉm cười nói:
“Dì à, bác à, cô út, mọi người thật quá khen.”
“Nghe mấy lời khen của mọi người, tim con ấm áp lắm. Con nghĩ, chỉ mua nhà cho dì và em gái Tĩnh Thư, đúng là hơi nhỏ nhen.”
Tôi nhìn một vòng mọi người, ai nấy đều lặng thinh vì bất ngờ trước câu nói của tôi.
“Nếu đã là người một nhà, thì phải đồng lòng đồng dạ. Hay là thế này,”
Tôi vỗ tay, nhấn mạnh từng chữ:
“Hôm nay tất cả các bậc trưởng bối có mặt ở đây, tôi – Hứa Tiểu Nguyệt – sẽ mua cho mỗi người một căn!”
Cả căn nhà mẫu, rơi vào một khoảng im lặng chết chóc.
Rồi tiếp đó là tiếng hò reo vang trời.
“Trời ơi! Tiểu Nguyệt! Cháu nói thật chứ?”
“Mỗi người một căn?! Có phải tôi đang nằm mơ không!”
Chung Tử Hạo là người phản ứng đầu tiên, anh ta lao tới ôm lấy tôi, quay vòng vòng tại chỗ trong cơn phấn khích.
“Vợ ơi! Em tuyệt quá! Anh yêu em chết mất!”
Tôi bị anh ta quay đến choáng váng mặt mày, nhưng vẫn mỉm cười điềm tĩnh.
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện