Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Vào đêm mà thanh mai trúc mã của Bùi Thiệu tự thiêu, ta biết mình chắc chắn phải chết.

Tây cung lửa cháy ngút trời, người thanh mai năm xưa nương tựa vào hắn, chìm vào trong biển lửa, ngay cả khi c.h.ế.t cũng không chịu gặp hắn một lần.

 Nhưng ai cũng có thể nghe thấy tiếng nàng gào thét bi thương:

"A Lang phụ ta." "Tiện nhân hại ta."

Bùi Thiệu nghe tin lập tức phi ngựa suốt đêm trở về, nhưng chỉ có thể nhìn thấy khoảnh khắc ngọn lửa nuốt trọn nàng.

Hắn đau lòng thổ huyết, trách phạt Tây cung, tất cả cung nhân đều phải chôn theo nàng.

Nhưng thế vẫn chưa đủ. Người mà Bùi Thiệu muốn g.i.ế.c nhất chính là ta, hắn tận tai nghe thấy người yêu thốt lên từng tiếng, chính ta, tiện nhân này, đã hại c.h.ế.t nàng.

Nếu không phải ta chiếm lấy vị trí chính thê của nàng, khiến nàng chỉ có thể làm thiếp.

Nếu không phải ta không thể sinh con, khiến các đại thần lo lắng về vương tự, đề nghị nhận con của nàng về nuôi.

Nàng cũng sẽ không tuyệt vọng mà tự thiêu.

Điện yên lặng, tất cả cung nhân trong cung của ta đều run rẩy.

 Nữ quan thân cận của ta cầu xin ta, mau rời cung, để không bị lửa giận của Bùi Thiệu thiêu chết.

Rõ ràng ta mới là chính thê của Bùi Thiệu, người đã cùng hắn tranh bá Trung Nguyên.

Nhưng cả cung đều biết, người vừa c.h.ế.t ở Tây cung, mới là người hắn yêu.

 Dù ta có sự ủng hộ của quần thần, có gia tộc làm chỗ dựa, cũng không ai có thể bảo vệ ta. Ai cũng biết, Bùi Thiệu sẽ g.i.ế.c ta.

Ta không thay đổi nét mặt, vẫn đang viết thư cho Trưởng công chúa, nhờ bà sau khi ta chết, thay ta tiếp quản việc giúp đỡ nữ tử và hài tử nghèo khổ ở Trung Nguyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 Sau khi giao phó mọi việc xong xuôi, ta mới đặt bút.

Lúc này mới nhận ra tay mình run rẩy không ngừng, thì ra, ta vẫn biết sợ.

Ngọn nến kêu "tách tách".

Tiếng kiếm sắt cạ vào nền đất vọng đến.

Ta chợt ngẩng đầu.

Chỉ thấy Bùi Thiệu bước vào, một kiếm c.h.é.m gãy bàn trà trước mặt ta.

Hắn ném thanh kiếm dính m.á.u sang một bên, ghì chặt cổ ta, đôi mắt u ám đỏ ngầu.

Hắn gằn từng chữ:

"Ngươi đã làm gì nàng ấy."

Ta đã sống cả đời làm một người vợ hiền.

Thế nhưng ngay lúc này, ta lại nhìn thẳng vào phu quân của mình.

Và nở một nụ cười mỉa mai:

"Biểu ca năm đó nói quả nhiên đúng."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Bùi Thiệu, hạng người ti tiện như ngươi, sao xứng với đích nữ của Hóa Âm Dương gia ta!"

Mắt hắn trợn trừng, như muốn nổ tung.