Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông oán trách nhìn người phụ nữ.
"Anh trách tôi à, ngày thường anh bận thế, có bao giờ quan tâm đến con đâu!"
"Anh còn nói nữa, tiền tôi vất vả kiếm được ở ngoài, hai ngày nay đã tiêu hết sạch ở ICU rồi!"
Trong tiếng cãi vã, âm thanh từ máy theo dõi tín hiệu sự sống đột ngột thay đổi.
"Tít ——"
Một tiếng rít dài và chói tai xé toang không khí.
Sóng xanh trên màn hình lập tức kéo dài thành một đường thẳng.
Các y tá cầm máy khử rung tim xông vào.
Khi miếng điện cực dán lên n.g.ự.c cô, cơ thể giật mạnh một cái, bộ đồ bệnh nhân phồng lên một vòng cung nhỏ rồi nhanh chóng xẹp xuống.
"Tiêm tĩnh mạch 1mg adrenaline!"
Sau lần sốc điện thứ ba, bác sĩ tháo ống nghe, lắc đầu với y tá.
Ngay khoảnh khắc tiếng rít dài ngưng bặt, căn phòng bệnh chìm vào một sự tĩnh lặng đến lạ.
Bên tai vang lên một giọng điện tử lạnh lẽo, như từ rất xa vọng lại:
"Người liên kết đã mất dấu hiệu sinh tồn, hệ thống giải trừ."
Thế giới chỉ còn lại hư vô.
Tin tức thí sinh thi nghệ thuật qua đời vì quá gầy yếu lại một lần nữa đứng đầu các tin tức.
"Giới trẻ bây giờ ấy, cứ động một tí là nhịn ăn giảm cân..."
"Tuổi trẻ như vậy mà, tiếc quá..."
Tôi lặng lẽ đứng bên giường.
Tôi nhớ lại vì giảm cân mà mình đã mất kinh hai tháng.
Trước mắt là thế giới xoay tròn.
Chương 14
Khi tôi mở mắt lần nữa, Lục Dương đang ở bên cạnh tôi.
Anh ta nói, tôi vì giảm cân quá mức mà bị hạ đường huyết.
"Sau này, tôi sẽ giám sát cô ăn cơm."
Tôi đảo mắt, một cước đạp văng hắn ta ra.
Cái tên con trai hợm hĩnh ngày trước, lại đổi sang một đối tượng có nhan sắc khác để nịnh bợ.
Rốt cuộc thì cũng chỉ là nông cạn.
"À phải rồi, có một chuyện không biết cô còn nhớ không."
"Tôi từng nói nếu cô giảm xuống còn 100 cân thì tôi sẽ theo đuổi cô..."
"Vậy nên, làm bạn gái tôi nhé?"
Đêm về mang theo chút se lạnh đầu đông.
Tiếng tim đập của chàng trai ngày càng nhanh.
Tôi nhìn cái bóng của mình dưới ánh đèn, gầy gò đến mức xa lạ.
Linlin
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lòng tôi mãi không thể bình tĩnh.
Dùng cách thức gần như tự hủy hoại bản thân, biến mình thành vẻ đẹp phù hợp với tiêu chuẩn của họ.
Đây có thực sự là chiến thắng không?
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào đôi mắt đầy mong đợi của hắn ta.
"Anh cũng xứng à?"
Người trước mắt ngây ngẩn tại chỗ.
"Trí nhớ của anh kém quá nhỉ?"
"Ngày trước, lúc anh gọi tôi là 'đồ béo', gửi ảnh xấu của tôi, xem tôi làm trò cười,"
"Anh quên hết rồi sao?"
"Bây giờ thấy tôi gầy rồi, xinh rồi, thì sấn sổ đến nói thích sao?"
"Cái thích của anh đáng giá bao nhiêu tiền?"
Tôi bức bách nhìn chằm chằm vào đôi mắt đột nhiên trở nên hoảng loạn của hắn ta.
Tôi cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Lâm Chi Tình trong đó.
"Cút xa ra. Đừng có làm bẩn mắt tôi nữa!"
Lục Dương hoàn toàn im bặt.
Mấy tên đầu têu ngày thường, thấy tôi là tránh xa tít tắp.
Trong trường bắt đầu lan truyền truyền thuyết về tôi:
"Cái người kia, cái cô hoa khôi lớp 12/2 đó, ghê gớm thật."
"Ai mà tin được, trước đây là một cục béo ú, hai tháng giảm 50 kg."
Và cái truyền thuyết đó cứ bám dính lấy tôi, như bộ quần áo ướt nhẹp trên lưng, như một miếng băng keo không tài nào gỡ ra được.
"Lộ Nguyệt" là vì tôi nói được làm được.
Họ nghĩ, cho dù là g.i.ế.c người phóng hỏa, tôi cũng dám làm.
Bên ngoài là những hạt mưa lất phất.
"Này, Lý Đóa, em lại trốn học buổi tối nữa à!"
Giáo viên chủ nhiệm đuổi theo sát nút phía sau.
Đây đã là lần thứ mười tôi phớt lờ kỷ luật, phớt lờ tiếng gọi của thầy.
Trong thời gian giảm cân, trốn học đã là chuyện cơm bữa.
"Trời đất ơi, con bé này, vẫn còn muốn giảm cân à?"
"Không."
Sẽ không bao giờ nữa.
Nước mưa làm ướt vạt váy tôi, dính vào bắp chân, nhưng lại khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm như muốn bay lên.
Tiệm thịt nướng nghi ngút khói ngay phía trước.
Dưới ánh trăng, làn da cô gái trong veo và sáng bừng.
Những đóa hoa nở rộ hai bên đường, thật đẹp.